|
|
KHÓA 1
CÓ NIỀM TIN
I.- Gợi ý
Một người trưởng, nghĩa là một thủ lãnh, muốn thành công thì phải tin tưởng vào những gì mình làm, phải tin tưởng vào những gì mình kêu gọi người khác làm. Ta chỉ thành công trong việc thực hiện một dự định với điều kiện chính ta là người đầu tiên tin tưởng vào mục tiêu mà ta nhắm đến và tự tin rằng ta có thể đạt được mục đích đó.
Tin tưởng vào mục đích: đó là điều kiện tiên quyết, bởi vì người lãnh đạo là người có trách nhiệm đưa một nhóm người cùng thực hiện một mục đích chung, đòi hỏi mỗi người phải vươn lên, phải phấn đầu liên tục. Ta thừa hiểu rằng trong một công cuộc như thế, ta sẽ gặp phải những trở ngại, những sự thiếu thông cảm, những sự ù lì của những người cùng cộng tác với mình. Tất cả những khó khăn đó đòi hỏi ta phải hy sinh; nhưng ta chỉ có thể hy sinh cho một ai đó hay cho một cái gì trổi vượt chúng ta và lôi cuốn chúng ta: đó là quy luật tâm lý sở đẳng.
Một người trưởng muốn cho cộng đoàn, cho nhóm mình tiến bộ thì phải ý thức tính chất cao quý của công việc mà tập thể đang tiến hành; chỉ có thế, người trưởng mới đủ sức tiến lên và cùng đưa bạn hữu mình tiến lên.
Nhưng tin tưởng vào mục đích thôi thì chưa đủ, còn phải tin tưởng vào khả năng biến mục đích đó thành hiện thực. Dĩ nhiên, giữa ‘những gì có thể thực hiện được’ và ‘thực tế’ có một khoảng cách đôi khi khá lớn (nếu không thì cần gì đến người lãnh đạo?); nhưng muốn thực hiện được một mục tiêu thì bước đầu tiên là phải tin rằng mục tiêu đó có thể thực hiện được.
Một người không tin tưởng ở thành công là một người chắc chắn sẽ thất bại. Chỉ có những thủ lãnh hăng say mới có những quyết định táo bạo (cố nhiên có suy nghĩ) và những quyết định này được thực hiện với trọn niềm tin; kết quả là họ làm được những điều mà người khác cho là không thể làm được. Để có thể trở thành một thủ lãnh như thế, ta phải khơi dậy nơi mình lòng ham thích trách nhiệm, vì tính chất cao cả của nó. Phải hun đúc lòng mình bằng những ước mơ cao quí. Người nào thấy lý tưởng của mình bị thu hẹp, người ấy dần dần đánh mất niềm tin. Người nào để niềm tin mình tiêu hao, người ấy sẽ không bao giờ là một thủ lãnh thực sự.
II. - Câu hỏi tự kiểm:
- 1. Vì sao bạn muốn trở thành một trưởng đích thực, nghĩa là một thủ lãnh? Phải chăng vì muốn thỏa mãn ý thích được ra lệnh, được tổ chức, được quyền lợi - ít ra là về tinh thần -, được mọi người chú ý? Hay vì muốn biến cuộc đời mình thành một cuộc đời cao đẹp và hữu ích?
- 2. Nếu phải ghi lại lý tưởng của bạn trong một hai hàng, bạn sẽ ghi thế nào?
- 3. Bạn có thấy mình đủ khả năng sống chết cho lý tưởng đó ngay bây giờ không?
- 4. Bạn có xem lời dạy: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con!” là đèn soi cho mọi hành vi của bạn khi thi hành nhiệm vụ không?
- 5. Bạn có chọn một phương châm để sống và thường xuyên nhớ đến nó không?
- 6. Bạn có dễ dàng bỏ qua khuyết điểm của mình không?
- 7. Bạn có muốn nhóm mình, cộng đoàn mình, Giáo Hội mình ngày càng tốt đẹp hơn không? Bạn có muốn góp phần thay đổi bộ mặt thế giới này không?
- 8. Bạn có thấy đủ sức làm cho thế giới này tốt hơn một tí, đẹp hơn một tí, sạch hơn một tí, hạnh phúc hơn một tí không?
- 9. Bạn có tin tưởng vào những gì mình làm không?
- 10. Bạn có dễ dàng bỏ cuộc, nhụt chí không?
III. Đề tài thảo luận
Vì sao có niềm tin là phẩm chất đầu tiên của một thủ lãnh? Làm thế nào để giữ vững niềm tin đó? Hãy nêu lên những việc làm cụ thể.
IV. - Rèn luyện
- Chọn một việc làm cụ thể nêu ra trong giờ thảo luận và thực hành trong tuần.
- Chọn một câu làm phương châm sống trong tuần. Ghi lớn và dán vào nơi thường thấy nhất hoặc thuận tiện nhất để có thể đọc lại nhiều lần trong ngày.
- Mỗi ngày chọn một việc khó hơn cái bình thường một chút và hoàn tất nó với niềm tin là mình sẽ làm được.
V. - Phương Châm
Nếu các con có đức tin bằng hạt cải, thì các con có bảo núi này: hãy bỏ đây qua đó! nó cũng sẽ chuyển qua, và các con sẽ không bất lực trước một điều gì. (Mt 17,20)
|