Những chuyện ngộ nghĩnh xẩy ra trên đường lên bàn thờ


I..- LỜI CON TRẺ


Tiếp theo...

Một bà mẹ đem đứa con gái 3 tuổi đi lễ lần đầu tiên. Nhà thờ hôm đó đèn điện đặc biệt được tắt bớt khi ca đoàn mang đèn cầy sáng trưng từ dưới đi lên. Mọi người đều im lặng thì bé gái một mình hát to làm mọi người giật mình "Happy birthday to you..."




Sau khi nghe một bài giảng dài gần 40 phút, một em bé trai 6 tuổi hỏi ông bố:

- Cha xứ ngoài việc làm lễ ngày Chúa Nhật thì trong tuần ông còn làm cái gì nữa?

- Ồ! cha xứ là một người rất bận việc, ông ta phải lo công việc của giáo xứ này, giúp người nghèo này , thăm người đau ốm này... rồi ông ta còn phải nghỉ ngơi, lại còn phải dọn bài giảng nữa chứ. Con phải biết là ăn nói trước công chúng đâu có phải dễ dàng đâu.

Thằng bé suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Đúng vậy nhưng nghe một bài giảng dài cũng mệt lắm chứ, không dễ dàng đâu!




Bà mẹ đang sửa soạn làm món bánh "pancake" cho 2 đứa con trai Kevin, 5 tuổi và Ryan, 3 tuổi. Khổ một nổi là chúng cãi cọ giành nhau xem đứa nào được ăn cái bánh đầu tiên vì không muốn chờ. Bà mẹ thấy vậy làm một bài giảng luân lý:

- Nếu Chúa Giêsu đang ngồi đây bây giờ thì Chúa sẽ nói ngay "Ta sẽ để cho anh/em ta được ăn cái bánh đầu tiên, ta có thể chờ được, đâu có sao."

Thằng Kevin nói với thằng em là Ryan:

- Ừ! hôm nay tao cho mày làm Giêsu nhé!




Ông bố dẫn mấy đứa con ra ngoài biển chơi, thì thằng con trai 4 tuổi chạy lại dắt tay ông đi, đến một ghềnh đá chỉ một con chó biển nằm chết trên cát. Thàng bé hỏi:

- Con chó biển này làm sao vậy?

- Ồ nó chết rồi và đã lên thiên đàng.

Thằng nhỏ nhướng mắt suy nghĩ rồi hỏi lại:

- Thế thì Chúa liệng nó xuống đất lại à ?




Một cụ già ốm yếu gầy còm đến sinh sống với người con trai, con dâu và đưa cháu trai 4 tuổi. Tay chân cụ già run rẩy, mắt thì mờ, đi thì siêu vẹo. Gia đình thường hay ăn cơm chung cùng 1 bàn ăn. Nhưng tay ông cụ già thì run rẩy và mắt mờ nên ăn uống rất khó khăn. Khi uống sữa thì ông đánh đổ tung toé ra bàn, làm vợ chồng trẻ rất bất bình. Người con trai nói:

- Mình phải làm gì với ông cụ già này chứ, tôi không thể chịu được sữa đổ lung tung beng, thức ăn và muỗng dĩa rơi xuống sàn nhà làm dơ nhà hết

Ngày hôm sau hai vợ chồng đặt riêng một cái bàn nhỏ cho ông cụ ngồi một góc, ăn uống một mình, nhiều khi cụ chẩy nước mắt. Vì ông cụ đã làm bể vài cái chén bát, nên người con trai tặng cho cụ một cái chén bằng gỗ, và vẫn mắng cụ khi cụ đánh rơi muỗng nĩa xuống sàn nhà. Thằng bé cháu vẫn lặng thinh nhìn sự việc xẩy ra.

Một hôm sau bữa ăn tối, người cha thấy thằng bé lấy cái dao và miếng gỗ ra chơi. Người cha hỏi:

- Con đang làm gì đó

- Ố con đang tập làm 2 cái chén bằng gỗ dành cho bố mẹ ăn khi nào con lớn lên.

Không cần nói thêm gì nữa, thằng bé quay vào tiếp tục chơi với miếng gỗ. Người cha nghẹn lời, mắt rướm lệ và từ hôm đó cả 2 vợ chồng mời ông cụ trở về bàn ăn chính của gia đình.

Trẻ con tuy vậy nhưng rất tinh ý. Chúng quan sát, và óc làm việc để hiểu sự đời. Nếu chúng thấy ta có một gia đình hạnh phúc, thì những điều đó sẽ tiêm nhiễm vào đầu óc chúng suốt cuộc đời.




Leo Buscaglia được mời làm giám khảo một cuộc thi xem em bé nào có lòng giúp đỡ người khác nhất. Về sau họ chọn một em bé 4 tuổi có người hàng xóm là một cụ già mới có người vợ vừa qua đời. Thấy cụ già đang ngồi khóc ròng, nó leo rào sang và ngồi vào lòng cụ.

Má em bé hỏi:

- Con làm gì để giúp cụ hàng xóm vậy?

- Con chả làm gì cả, chỉ giúp cho ông ta khóc thôi.



Bà giáo Debbie Moon cho cả lớp nhất bàn cãi về một tấm ảnh gia đình. Một thằng bé con trong hình có mầu tóc khác hẳn với những người khác trong gia đình. Các học trò kết luận là đứa bé đó là con nuôi thì phải. Một bé gái tên Joycelyn dơ tay nói:

- Tôi mới biết thế nào là con nuôi đây này.

- Thế nào nói ra coi?

- Con thật thì đẻ ra đàng bụng còn con nuôi sinh ra bằng con tim.




Cha chính xứ gọi các em nhỏ lên bàn thờ để nghe giảng trong ngày lễ Chúa Nhật. Sau khi các em lục tục lên ngồi trên bậc bàn thờ thì cha xứ bắt đầu hỏi các em:

- Khi cha bắt đầu nói chuyện về con nhái, thì các con nghĩ ngay đến gì nào?

Một chú bé con 5 tuổi dơ tay:

- Nghĩ đến Chúa!

Cha xứ ngạc nhiên trừng mắt hỏi:

- Tại sao con lại nghĩ đến Chúa khi cha nói về con nhái?

- Vì con nghĩ là không lẽ cha gọi chúng con lên trên này chỉ nghe về chuyện có nhái thôi ư?




Một bé gái lần đầu tiên đi theo mẹ xem đám cưới ở nhà thờ, nó thủ thỉ hỏi mẹ nó:

- Má ơi ! tại sao cô dâu lại mặc toàn mầu trắng thế?

- Vì mầu trắng là mầu của hạnh phúc, và ngày hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời của cô ta.

-... Thế sao chú rể lại mặc đồ đen hả mẹ?




Trong 1ớp giáo lý, bà giáo hỏi học sinh:

- Có em nào biết tại sao Thánh Giuse và Bà Maria phải dắt theo chúa Giêsu đến thành Giêrusalem không?

Một em bé 4 tuổi rụt rè trả lời:

- Chắc là họ không tìm được người giữ trẻ (baby sitter)


Mấy lời khuyên từ miệng con nít



  • Đừng bao giờ tin vào chó để nhờ nó giữ đồ ăn cho mình (Patrick, 10 tuổi)

  • Đừng chọc quê em gái khi nó đang cầm cái chổi trong tay (Joel, 10 tuổi)

  • Khị mẹ đang tức giận bố thì đừng để cho bà ta vò đầu mình (Taylia, 11 tuổi)

  • Đừng bao giờ tè (tiểu tiện) vào giây có cắm điện cả (Robert, 13 tuổi)

  • Khi bị điểm xấu ở trường chỉ nên đưa cho bà má xem học bạ khi bà đang nói điện thoại thôi (Alyesha, 13 tuổi)

  • Đừng bao giờ cho thằng em 3 tuổi vào phòng khi đang làm bài (Traci, 14 tuổi)

Những suy tư theo từng lứa tuổi


Tôi đã học hỏi được rằng:

  • ... tôi thích bà giáo của tôi tại vì bà đã khóc khi chúng tôi hát bài "Silent Night" (6 tuổi)

  • ... chúng ta không thể giấu miếng brocoli (hoa cải xanh) trong một ly sữa (7 tuổi)

  • ... khi chúng tôi vào vùng quê vẫy tay chào những người nông dân, thì người ta dừng lại và vẫy tay chào lại (9 tuổi)

  • ... tôi muốn sắp xếp phòng ngủ lại theo kiểu của tôi thì má tôi bắt tôi phải dọn phòng lấy (13 tuổi)

  • ... thật khó khăn mà phải công nhận là tôi rất thích khi cha mẹ tôi khó khăn với tôi (15 tuổi)

  • ... nhiều khi chỉ cần có người thịnh lặng bên cạnh mình hơn là những lời khuyên bảo trong lúc đau buồn (24 tuổi)

  • ... bất cứ chỗ nào tôi đi cũng có những người lái xe tồi tệ nhất (29 tuổi)

  • ... khi có người nào nói xấu về mình về một điều gì đó thì mình phải sống và chứng tỏ để không ai tin là như thế cả (39 tuổi)

  • ... có người thương mình hết sức mà họ không biết tỏ lộ ra ngoài thôi (41 tuổi)

  • ... khi một người nào đó tội càng nặng bao nhiêu thì người đó lại tìm cach đổ lỗi cho người khác bấy nhiêu (46 tuổi)

  • ... cháu chắt và ông bà luôn luôn là đồng minh với nhau (47 tuổi)

  • ... mình có thể đoán được tư cách một người khi mình nhận xét xem người đó xử trí ra saokhi gặp trời mưa, khi mất hành lý, khi phải gỡ những giây đèn Giáng Sinh dính chùm vào nhau (52 tuổi)

  • ... coi sóc một vườn rau thì cũng bằng lưu giữ một tủ đựng đầy thuốc tây (53 tuổi)

  • ... bất cứ liên hệ của mình với cha mẹ mình như thế nào lúc còn sống thì mình sẽ nhớ họ tha thiết sau khi họ chết đi (54 tuổi)

  • ... đời luôn luôn cho mình một cơ hội lần thứ hai (62 tuổi)

  • ... mình không sống ở đời chỉ để nhận lãnh mà còn phải cho đi nữa (64 tuổi)

  • ... nếu mình đi tìm kiếm hạnh phúc, sẽ không có hạnh phúc. Nếu mình chăm chú vào gia đình, vào nhu cầu của người khác, công việc và làm việc gì cũng tận dụng hết tài năng và tâm trí thì hạnh phúc sẽ tìm thấy mình. (65 tuổi)

  • ... mọi người đều cần dùng ... một lời cầu nguyện (72 tuổi)

  • ... mặc dù thân xác tôi bị đau đớn, nhưng tôi không muốn là một sự gánh nặng đau đớn cho kẻ khác (82 tuổi)

  • ... cho đến giờ này tôi vẫn cần học hỏi nhiều hơn nữa (92 tuổi)