Táo Việt:
Chẳng dám dông dài
Khẩn trình Thượng Đế
Năm qua dưới thế
Nước Việt lao đao
Công chúng kêu gào
Quyết đòi dân chủ
Cù Huy Hà Vũ
Dũng cảm hiên ngang
Bùi Thị Minh Hằng
Trần Huỳnh Duy Thức
Nhân tài đất nước
Chẳng phải bấy nhiêu
Giam nhốt càng nhiều
Càng thêm đối kháng
Lòng người ngao ngán
Đảng vẫn béo phì
Trăm tiếng thị phi
Đảng thì đàn áp
Cơ đồ tan nát
Cứ bỏ ngoài tai
Cướp đất cướp đai
Cướp đầm, cướp của
Tiên Lãng một thủa
Bão biển xoá cào
Người dựng đê bao
Ngăn làn sóng dữ
Bao năm công sức
Một khắc trắng tay
Bởi luật đất đai
Làm giàu (cho) quyền thế
Nhà thờ Cứu Thế
Cũng bị thu gom
Giáo xứ than van
Chính quyền đàn áp…
Đàn áp (thế là) đàn áp thôi…..
Ông Trời ơi….
Công quyền nhũng lạm
Hết thuốc, hết đường
Nhà báo Hoàng Khương
Đứng lên đả kích
Công an căm tức
Đem bắt bỏ tù
Cái nạn tham ô
Nói hoài không hết
Vinashin chết
Vẫn chẳng biết lo
Cứ mãi bo bo
Quốc doanh chủ nghĩa
Dân thời mai mỉa
Đảng chỉ sợ Tàu
Dân biểu tình đâu
Tức thì dẹp đó
Biển Đông sóng gió
Chẳng thấy xông ra
Chỉ cắn gà nhà
Là tài là giỏi
Nhưng cũng phải nói
Lúc mới gần đây
Cũng biết nắm tay
Đông Nam Á này
Cho thành bó đũa
Để anh Tàu khựa
Khó bẻ từng cây
Cái kế hoạch này
Phải làm từ lâu lắm… mới đúng đó.
Thần còn chưa nói
Những chuyện đớn đau
Dân khóc dân kêu
Dân đòi quyền sống
Cửa nhà cao rộng
Toàn của kẻ giàu
Người nghèo có đâu
Cơm ăn áo mặc
Mảnh vườn miếng đất
Cũng bị trưng thu
Giá cả đền bù
Chả bằng một góc
Rồi đem bán đắt
Gấp mấy nghìn lần
Tiền của vô ngần
Giàu sang quyền thế
Sài gòn cũng thế
Bình Khánh Thủ Thiêm
Cướp đất liên miên
Chả cần quyết định
Phóng tay quy hoạch
Cả đất định cư
Cũng cứ phân lô
Bán cho kẻ khác
Dân tình tan tác
Liều mạng kêu oan
Là thấy công an
Ra tay trấn dẹp
Có khi giết chết
Người thật oan sai
Công an ra toà
Cũng cho án nhẹ
Sao Trời không xét
Từ cõi cao xanh
Ngọc Đế anh minh
Sao ngồi yên đó?
Ngồi yên (là) ngồi yên đó…..ạ…