Bác có họ hàng với Du Đa không?

Kỵ Binh

Chào Bác,

Lời đầu meo, Cu Tèo kính chúc bác năm mới đỡ bị các cháu “lão thành cách mạng” nay sáng mắt biết khôn hồn “tự diễn biến” quay ra oán trách Bác ,( theo vè Nghệ Tịnh quê choa) rằng:


Giận thì giận mà tức thì tức

Bác đi sai đường

Cháu không chịu nổi

Giận càng giận mà tức càng tức


Thưa bác, Tèo muốn chúc xuân Bác thật nhiều, nhưng Bác cũng chẳng lạ chi, học hành Tèo nỏ (không) được mấy trự ( chữ), vì khi học lớp một trường làng đang ngon trớn “tiên học lễ hậu học văn; có học phải có đức; ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý”, thi bổng đâu cái loa làng oang oang”trí thức không bằng cục phân”; Thày mẹ Cu Tèo sợ con mình mai mốt không bằng cục phân nên bắt Tèo bỏ học ngay cái rụp .

Trong khi đó, Bác là người sính thơ văn. Cái sính thơ văn của bác, phải nói là trên thế gian này chẳng có ai theo kịp: chỉ có bác là người độc nhất phịa tên kẻ khác để viết cả một cuốn sách để ca ngợi mình bác. Đó là bác là “con người khiêm tốn dường ấy” đó nhà; nhược bằng, không”khiêm nhường dường ấy”, bác còn viết hàng tỷ cuốn sách tự sướng khác, làm kho văn học nước nhà và hàn lâm viện thế giới không có chỗ chứa không có chỗ chứa chấp, mà Tèo thì học mệt nghỉ .

Nên không có khả năng tự làm thơ lấy, Tèo mượn đại thơ của ai đó, (Cứ thấy có chữ “Bác Hồ” là Tèo chụp đại, chứ Tèo cũng không hiểu nội dung, nhưng chắc chắn đại ý phải là khen bác lắm lắm) làm món quà đầu năm dâng bác, như sau:

(Cứ thấy có chữ “Bác Hồ” là Tèo chụp đại, chứ Tèo cũng không hiểu nội dung, nhưng chắc chắn đại ý phải là khen bác lắm lắm)

BÁC HỒ Và GIU ĐA


Tháp Mười đẹp nhất bông Sen

Cái hôn "chụt" nhất phải khen bác Hồ

Hôn Khai hôn Tuyết hôn Bô (Bauvière)

Hôn Xuãn hôn một hôn ông (Chu) hôn mười


Đứng bên ai đó mắc cười

Ai cười cứ mặc bác thời cứ hôn

Giu- Đa bán Chúa cũng hôn

Bác đây bán nước phải hôn bằng mười

***

Bác Hồ sinh ở Nghệ An

Sao ông làm nhục Nước Nam quá chừng

Tớ tôi thì cũng vừa chừng

Đón quan thầy Chệt hôn mừng rứa na ( tiếng Nghệ, thế à)

Bác Hồ sinh ở Làng Sen

Cớ sao thân "bác" lấm lem thế rày

Sắc hương bác chẳng giống ai

Cũng vì tại bác bon chen thành Tàu

Bác khai quê quán Nam Đàn

Đất đâu nẻ thứ ác gian như vầy

Lại con phó bảng ơ hay

Rõ là qủy sứ Trời đày hành dân

***

Giu Đa bán Chúa: treo mình

Bác Hồ bán nước: lăng đình nguy nga

Gẫm suy hai chữ Chính, Tà

Giu Đa với "bác" ai là chính nhân

Giu Đa hối hận, treo mình

Bác Hồ không hối, chình ình trong lăng

Một bầy phản quốc lăng quăng

Bu quanh xác thối rằng đây cha già

Quê hương bị ám tà ma

Hôm nay nông nỗi mới ra thế này

Biển rừng giặc nắm trong tay

Lương dân đảng nhốt cả thân lẫn hồn

****

Giu Đa bị ép bán thầy

Khi Thầy bị giết quăng ngay túi tiền

Bác Hồ bán nước tự nhiên

Như người Hà Nội sướng rên cả người

Sướng Cải Cách, sướng Nhân Văn

Tổ Quốc chia cắt, Mậu Thân máu tràn

Gia tài để lại “cháu ngoan”

Tiền rừng bạc biển từ nguồn bán thuê *

Chú (Giu) Đa sánh với bác Hồ

Cái mặt phản trắc “bác” to hơn nhiều

*Bán Bauxite, đất liền, hải đảo; cho thuê rừng, duyên hải

***

Lê Nin con qủy nước Nga

Bác xin về đứng vườn hoa Ba Đình

Nó hăm nó chỉ nó rình

Nó gieo nó rắc ma kinh mọi nhà

Qua tay đảng bác đẻ ra

Nó làm non nước tan hoang như rày

***

Bác bôi, bác bác Phật Trời

Đến khi bác chết bác đòi Mác Lê

Mác Lê bác gặp chưa tề

Sao nay "cháu bác" môi trề hai ông.


Ngần ấy câu thôi,Tèo nghĩ là bác không cần rượu cũng đủ cay và say xỉn trong mấy ngày xuân.

Chào Bác,


Ký tên: Cu Tèo