ĐỒNG CHIÊM - CƠN ĐIÊN LOẠN CỦA BẠO CHÚA LỜ MỜ NHẬN RA KẾT CỤC

PV VietCatholic VN

Thế giới cũng như người dân Việt không bất ngờ trước những hành động hung hãn côn đồ của người cộng sản. Đã có hàng trăn triệu nạn nhân cộng sản là thường dân, bị giết chỉ vì cộng sản nghi ngờ chống lại chúng. Nếu tính cả số người bị chết vì chống lại chúng, hay những nạn nhân bị đẩy ra chiến trường bằng nhiều thủ đoạn làm bia đỡ đạn cho chúng… thì riêng ở Việt Nam con số đã lên đến cả chục triệu người trong suốt mấy chục năm qua…

Đồng Chiêm, một vụ việc có thể giáo dân Công Giáo Việt Nam không dự đoán trước, nhưng chắc chắn họ cũng không bất ngờ. Bách hại giáo dân, tu sĩ Công Giáo, đập phá nhà thờ, phạm thánh … giáo sử, và cả lịch sử nhân loại đã từng ghi nhận. Nếu cứ đập Thánh Giá, giết giáo dân tu sĩ Công Giáo là khuất phục, là tiêu diệt được Công Giáo, thì tà quyền Phong Kiến đã làm, không đợi đến lượt tà quyền cộng sản Việt Nam hôm nay. Những kẻ điên cuồng quyền lực đến mức phân lập tâm thần – csvn, hãy đọc lại sử. Nhưng những người công chính cũng cần phải tỉnh thức, cần phải nhận thức cho rõ hơn bản chất những việc làm của người cộng sản, đặng vững tin bước trên đường công lý mà hát bài ca Nghìn Trùng …

1) Về chiến thuật :


Đang nổi lên hiện nay là csvn dùng chiến thuật phân lập dân chúng, bao vây phong tỏa không để giáo dân và tu sĩ có thể kết hợp với nhau, không cho các giáo xứ có thể hỗ trợ ứng cứu nhau, kể cả ứng cứu trợ giúp nhân đạo. Chiến thuật này csvn không dễ dàng thực hiện đối với tình đoàn kết, tính liên đới của người Công Giáo. Từ thời Chúa Giê-Su, các giáo dân của Chúa đã là các chi thể trong cùng một thân thể. Có lẽ cộng sản giết người Công Giáo thì dễ hơn là phân lập thành công họ. Ngay cả tu sĩ quốc doanh, hay giáo gian nếu cộng sản lạm dụng việc giựt dây họ, đến mức làm lương tâm họ thức tỉnh, thì không chừng họ quay ngược lại …

Song song với việc phân lập dân chúng, csvn thực hiện thủ đoạn vừa đánh vừa đàm – đàm là để hỗ trợ đánh, chứ không phải đàm để tìm cách xuống thang cuốn chiếu rút lui giữ thể diện. Mục đích vừa đàm vừa đánh là để cho đối phương luôn bị động, đang căm phẫn quyết chiến, tự dưng dịu bớt đi, nhụt bớt ý chí đi mà không ai nhận ra, hay ai trách ai điều gì … Vì rõ ràng csvn đã “xuống thang” không lẽ mình cố chấp ? Thiếu tính khoan dung Ki-Tô giáo ? Chỉ chờ có thế, cs sẽ quay đầu tấn công hung hãn hơn, làm rối trí người ngay lành, vì không còn biết đằng nào mà lần với cộng sản. Chiến thuật vừa đánh vừa đàm có vẻ csvn thực hiện thành công và dễ dàng hơn chiến thuật phân lập dân chúng. Hãy đọc lại sử, hãy chú ý cập nhật tin tức : Nhân kỉ niệm ngày quân đội csvn, Nguyễn Tấn Dũng hụych toẹt ra rằng : Thành công nhất của đảng csvn và trung ương cục miềm nam trong hiệp định Pari 1973 ngưng bắn để Mỹ rút, tái lập hòa bình… là chúng ta nhất quyết không chịu ngưng bắn. Vì vậy tốt nhất giáo dân Công Giáo hãy trung thành với Tín Lý và Luân Lý Ki-Tô Giáo. Hãy xem việc làm là trọng chứ đừng nghe lời hứa, lời đề nghị “đàm phán” của cộng sản. Chính Chúa Giê-Su cũng đã dậy : “Các con đừng nghe lời nó nói, mà hãy xem việc nó làm” . Mặt khác, nếu muốn, bộ máy hung bạo của cộng sản chỉ cần ra lệnh miệng thì từ thủ tướng đến trưởng thôn làm răm rắp, không kẻ nào dám trái lệnh đâu. Đã có bao nhiêu lãnh đạo cao cấp của cộng sản phải chết tức tưởi vì không tuân lệnh của tập đoàn Mafia cộng sản trung ương đó sao ??? Không có chuyện địa phương làm sai chủ trương, hay không nghe lệnh trung ương … Tuyệt nhiên không có.

2) Về chiến lược :


Cộng sản không bao giờ dung hòa với các tôn giáo. Ngay cả với Phật Giáo quốc doanh, nếu còn ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ đạo của chúng, thì chúng còn vuốt ve mơn trớn, chỉ cần chúng cho là trái ý, là có dấu hiệu gây nguy hiểm cho chúng – Chỉ cần có dấu hiệu thôi, thì sẽ có kết cục như Phật Giáo Bát Nhã, hay như các Hòa Thượng của Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất … Nên nhớ rằng, csvn cũng như những tập đoàn cộng sản còn sống sót, luôn cho rằng chính Thiên Chúa Giáo đã làm sụp đổ thành trì cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu. Chính sự nhượng bộ Thiên Chúa Giáo của các chính khách cộng sản, đã giúp cho Thiên Chúa Giáo tập hợp dân chúng, súi giục họ giựt sập thành trì chủ nghĩa cộng sản mà mấy hôn trước Bê-Giơ-Nhép vừa tuyên bố đã xây dựng xong CNXH … Nhượng bộ các tôn giáo, đặc biệt là nhượng bộ Công Giáo, là việc làm không một chính khách cộng sản nào dám nói động đến. Dùng bạo quyền để khuất phục các tôn giáo, đặc biệt là với Công Giáo, luôn được coi là thước đo về lòng trung thành, là chiến công sẽ đen lại danh vọng tiền bạc cho chính khác cũng như tên lính tẩy trong bộ máy nhà nước cộng sản Việt Nam hôm nay.

3) Bạo chúa lờ mờ nhận ra kết cục :


Với thành tích giết người gớm tởm nhất trong lịch sử nhân loại, cộng sản và cộng sản Việt Nam còn hơn cả bạo chúa. Sự sống của nó hôm nay hoàn toàn dựa vào bạo quyền. Bạo quyền thì chỉ có duy nhất giá trị vật chất để ban phát, để mua bán trao đổi mà thôi. Vật chất từ hạt gạo đến cây súng thì tự cộng sản Việt Nam không làm ra được, chúng phải dựa dẫm vào các nguồn lực bên ngoài… Từ khi cái thiên đàng “thành trì XHCN” bị sụp đổ, csvn phải dựa dẫm vào cả những thế lực thù địch của nó đế mua bán trao đổi các giá trị vật chất… csvn là những kẻ tôn thờ vật chất. Ông tổ Mác-Lênin của nó từng dạy nó rằng : “Một lực lượng vật chất, chỉ có thể đánh đổ bằng một lực lượng vật chất khác manh hơn mà thôi” – Cho nên nó vẫn còn đủ khôn để nhận ra rằng, đã lệ thuộc về mặt vật chất vào một thế lực, thì đừng mơ đánh đổ thế lực vật chất đó… Khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu từ cuối 2008 đến nay đã đẩy csvn đến gần phá sản. Nếu như không có nguồn thu ngoại tệ, dự trữ ngoại tệ hiện có chỉ còn đủ cho nhà nước của nó sống được khoảng 2 tháng. Trong khi đó chế độ chính trị và bộ máy nhà nước của csvn không còn bất cứ một cảm tình nào từ người dân thậm chí cả đảng viên cộng sản. Những kẻ phụng sự nhà nước cộng sản hiện tại chỉ thuần túy vì vơ vét được tiền mà thôi… Chính trị gia csvn lờ mờ nhận ra kết cụ tất yếu và đang run sợ. Ngay cả khi công an, quân đội với những đạo quân lưu manh tấn công đánh phá các tôn giáo theo chỉ thị của chính trị gia csvn cũng làm chúng ngủ không yên, bởi nếu csvn lấy danh lấy lợi để sai khiến đám lưu manh công an, quân đội này, thì chỉ cần có một thế lực thù địch nào đó cho danh cho lợi cao hơn, chắc chắn đám lưu manh cấp nhà nước này chẳng ngần ngại đưa đám chính khách này đi gặp Hồ Chí Minh …

Người Công Giáo hãy vui mừng vì bị cộng sản bách hại vì đó là một trong tám mối phúc Chúa Giê-Su đã truyền dậy. Dân tộc Việt hãy vui mừng vì csvn trở chứng hung bạo, vì đó là điềm báo giờ định mệnh của nó đã điểm. Nhưng khi cộng sản trong cơn say máu, sẽ có hàng vạn người ngã xuống… Hãy sát cánh bên nhau để chết cho dân tộc Việt Hồi Sinh. Ngay sau khi ngã xuống dân tộc phục sinh chẳng hơn biết bao nhiêu anh hùng đã chết thầm lặng suốt mấy chục năm đêm đen cộng sản đó sao ???

ĐẰNG SAU NHỮNG TẤM HUÂN CHƯƠNG

Dân Liên Hợp

Tối ngày 31-12-2009,trong một buổi lễ vô cùng long trọng, Mai Thế Trung, ủy viên trung ương đảng cộng sản Việt Nam, bí thư tỉnh ủy tỉnh Bình Dương, đã thay mặt cho Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước trao cho công ty Bécamex huân chương độc lập hạng 3 và cho 2 tên phó tổng giám đốc Bùi văn Đức, Nguyễn văn Hoàng huân chương lao động hạng ba và bằng khen của thủ tướng chính phủ.

Dĩ nhiên là lý do để được nhận những hình thức khen thưởng “cao quý” như trên là hằng loạt những thành tích to lớn,và hằng loạt thủ tục đã được thực hiện thông qua các cấp quản lý của chính phủ và nhà nước Việt Nam.

Nhưng khi nhìn thấy cái cảnh trao nhận huân chương long trọng được chiếu trên đài truyền hình tỉnh Bình Dương, đông đảo người dân đã lắc đầu thở dài, nhất là những người dân có đất bị thu hồi làm khu liên hợp công nghiệp-dịch vụ-đô thị tỉnh Bình Dương và khu Mỹ Phước, khu Tây Nam, Bàu Bàng Bến cát… Vì không gì mĩa mai bằng : công ty Bécamex càng cướp được nhiều đất đai của nhân dân thì càng được nhà nước biểu dương, khen thưởng.Ở cái đất Bình Dương nầy, ai ai cũng biết khi mà UBND tỉnh, huyện, thị xã ký quyết định thu hồi của nông dân hằng chục ngàn hecta đất để thực hiện quy hoạch, thì hàng chục vạn nông dân đột nhiên trở thành trắng tay, mất hết tài sản đất đai, ruộng vườn, trở thành thất nghiệp, phải rơi vào cảnh đói nghèo, hằng trăm người đang phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất.

Đảng cướp đất tỉnh Bình Dương rêu rao là chúng đang lo cho dân giàu, nước mạnh, chúng công nghiệp hóa để xóa đói giảm nghèo, để giải quyết việc làm cho dân… nhưng chúng quy hoạch tới đâu, nhân dân khổ tới đó.Hằng ngàn nông dân bị mất đất không thể khoanh tay chấp nhận, đã gởi đơn khiếu nại khắp nơi. Trong nhiều năm qua, họ liên tục kéo nhau về Sài Gòn, đi Hà Nội, đến Văn phòng quốc Hội, Thanh tra nhà nước, Mặt trận tổ quốc Việt nam, Văn phòng Chính Phủ, Văn phòng Chủ tịch nước…để khiếu nại, kêu cứu và tố cáo bọn tham nhũng. Họ tố cáo bọn tham nhũng ở Phường xã, Huyện Thị… và tố cáo đích danh Mai Thế Trung, bí thư tỉnh ủy, Nguyễn Hoàng Sơn chủ tịch UBND tỉnh đã cùng với Công ty Bécamex cấu kết nhau làm giàu trên xương máu của nhân dân.

Càng khiếu nại, tố cáo, họ càng bị đàn áp thô bạo hơn, trắng trợn hơn, tàn nhẫn hơn. Chính quyền tỉnh, huyện thẳng tay trừng trị những người không chịu giao đất cho chúng bằng nhiều thủ đoạn, mà tàn bạo nhất là dùng công an, quân đội cưỡng chế, càn ủi tan nát ruộng vườn, nhà cửa, cướp hết lúa gạo, quần áo đồ đạc rồi xua đuổi người dân ra khỏi mảnh đất mà họ đã sinh sống từ bao đời nay. Phải đi đâu, ở đâu cũng mặc kệ. làm gì để sống, chúng không cần biết. Chúng chỉ cần lấy được đất.

Nguyễn văn Lãnh cùng với 5 hộ dân khác ở Phú Mỹ bị chúng cưỡng chế cướp hết đất từ năm 2007 đang phải sống dở chết dở. Ông Thái Văn Thiện, Thái văn Bì…với gần 20 hộ nông dân khác ở Tân Vĩnh Hiệp với hằng trăm lao động chẳng biết phải làm gì kể từ khi nhà cửa ruộng vườn bị càn ủi, đất đai bị cướp hết vào ngày 18-5-2009; Võ văn Tấn ở đường Trần Ngọc Lên Phú Mỹ có gần 40.000m2 đất,nhà cửa khang trang, vườn tược sung túc, sau ngày 11-9-2009 trở thành trắng tay, cả gia đình hơn 10 người mấy tháng nay phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất.Chúng ủi tan nát nhà cửa, xúc hết lúa gạo, cướp đi cả quần áo, mùng màn, nồi niu, chén bát.Lê văn Bững, Lê văn Phước, Lâm văn Lực, Phan văn Tác ở Tân Vĩnh Hiệp cũng cùng cảnh ngộ…Ngày 29-12-2009,đảng cướp đất tỉnh Bình Dương mà cầm đầu là Mai Thế Trung và kẻ chủ mưu là công ty Bécamex đã tiếp tục cưỡng chế thu hồi đất của 26 hộ nông dân; cho họ đón mừng năm mới trong cảnh “không còn gì để sống”.

Sau khi tuyên bố rằng chúng đã hoàn thành việc cướp hết 4,200 hecta đất của gần 7.000 hộ nông dân khu liên hợp công nghiệp-dịch vụ-đô thị tỉnh Bình Dương, đầu năm 2010, đảng cướp đất tỉnh Bình Dương hí hửng trao cho nhau những tấm huân chương sáng chói. Mỉa mai thay! Những tấm huân chương dành cho kẻ cướp. Đằng sau màu vàng bóng lộn của nó là máu và nước mắt của hằng vạn người dân vô tội.Những tấm huân chương ghi nhận thành tích và hứa hẹn một tương lai được thăng quan tiến chức cho ai đó, thì đằng sau nó là bao nhiêu cảnh đời khổ đau và đang bị đe dọa bởi đói nghèo, thất nghiệp.Phía trước của nó là sự trân trọng, hân hoan, mừng rỡ của những kẻ trao nhận huân chương, thì phía sau của nó là sự vô vọng, nghẹn ngào, uất hận của những người bị cướp đất.

Khi nhìn thấy cảnh bọn cướp tổ chức trao nhận huân chương (trên tivi), nhiều người đã phải buộc miệng: “thật chẳng khác nào kẻ cướp vô nhân tính, trấn lột hết tiền bạc của cải, quần áo của người khác, để người ta đứng đó trần truồng, đói khát, lạnh lẽo còn chúng thì ăn nhậu, vui vẻ chúc tụng nhau để mừng chiến thắng !” Còn hầu hết nông dân thì đều cùng một ý nghĩ: “chỉ có kẻ cướp mới khen thưởng cho kẻ cướp về thành tích cướp của, giết người”.

Các năm qua,nhiều lần người dân đã gởi thơ khiếu nại, tố cáo và kêu cứu đến chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, thủ tướng chính phủ Nguyễn tấn Dũng.Họ chỉ nhận được sự im lặng.Dân cho rằng đây là thái độ làm ngơ để cho chính quyền tỉnh Bình Dương tiếp tục cướp hết đất đai tài sản của họ.Nay thì chính những Ông nầy ký bằng khen và quyết định tặng huân chương cho kẻ cướp. Như vậy, những người lãnh đạo đất nước nầy là ai, người dân đã rõ.