CỘNG SẢN VIỆT GIAN CẦN CHỨNG NHẬN LÀM NGƯỜI

Lão Ông


Trên tàu, cô soát vé xinh đẹp nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi đi làm thuê.

- Vé tàu?

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, trách móc:

- Đây là vé trẻ em!

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp:

- Vé trẻ em chẳng phải ngang bằng giá vé người tàn tật sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé thường. Đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật ?

- Vâng, tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đã mua vé trẻ em…

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, khe khẽ tháo giầy, rồi vén ống quần lên… Anh chỉ còn một nửa bàn chân…

Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

- Tôi cần xem chứng từ, tức là quyển sổ có in mấy chữ "Giấy chứng nhận tàn tật" có đóng con dấu của Hội Người Tàn Tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng, giải thích:

- Tôi không có tờ khai gia đình của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra tai nạn, ông chủ bỏ chạy… Tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định...


Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình. Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…

Trưởng tàu cũng hỏi :

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật. Sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn, cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật. Có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung. Người đàn ông đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có hơn 50 ngàn đồng, hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung.

Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông mở lượng hải hà, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý, tha cho tôi…

Trưởng tàu nói kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.


Một người lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt, đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi :

- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

- Anh hãy trả lời tôi, anh có phải đàn ông hay không?

- Đương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên… Thừ người ra một lát, vị truởng tàu nói :

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Người lão thành lắc đầu, nói:

- Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem chứng từ, không xem người. Có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông. Không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông !

Vị trưởng tàu tịt ngóp ngay một lúc, không biết ứng phó ra sao.

Cô soát vé đứng ra giải vây cho trưởng tàu. Cô nói với người lão thành:

- Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Người lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng thừng:

- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé :

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì ?

Người lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận "người" của cô ra xem nào...

(Lấy từ email/internet: “Giấy chứng nhận người,” Khuyết Danh)




Nhân chi sơ tánh bản thiện…


Thầy Mạnh Tử dạy… Dè dặt hơn, các nhà tâm lý giáo dục cho rằng khi mới sanh ra tâm hồn trẻ thơ như một tờ giấy trắng. Chính cuộc sống xã hội, giáo dục, chế độ chánh trị ảnh hưởng và làm cho con người trở nên khác biệt, từ lành đến dữ, từ tốt tới xấu, từ vô tư đến định kiến, từ yêu thương đến nghi kỵ, từ hoà bình đến chiến tranh, hủy diệt, và ngược lại…

Thật sự chính chế độ chính trị quyết định tất cả. Chính chế độ chính trị lãnh đạo, định hướng đường lối giáo dục, chính sách, kinh tế, sinh hoạt xã hội, cách sống, lối nghĩ của con người. Và điều này càng đúng hơn ở các chế độ độc tài toàn trị, cộng sản tàn ác, gian hiểm.

Chế độ nào đã nhào nặn nên những con người như cô soát vé và anh trưởng tàu trong câu chuyện trên?

Kể từ năm 1955 ở miền Bắc và từ tháng 4-1975 ở trong Nam, đảng CSVG của Hồ Chí Minh đã thiết lập chế độ độc tài toàn trị, dùng tất cả phương tiện tài lực và vật lực quốc gia cho mục tiêu riêng của đảng: đào tạo người mới XHCN cho chế độ. Hậu quả là ngày nay ít nhất đất nước VN có ba triệu đảng viên/cán bộ chỉ có hình dáng người mà thiếu tâm hồn người, quả tim người. Những “con người mới XHCN” nham hiểm, độc ác này đang nắm giữ độc quyền vai trò lãnh đạo để đưa cả nước xuống hang chó ngựa và không ngừng tự hào với thành tích đó!

Bàn chân bị cắt nửa với cái gọi là “giấy chứng nhận tàn tật” của “Hội Người Tàn Tật” cái nào khả tin hơn? Ở một đất nước mà mảnh bằng thạc sĩ, tiến sĩ được mua bán công khai giữa các quan chức nhà nước và bộ giáo dục thì tờ giấy chứng nhận giả mạo không phải là chuyện khó khăn, nếu có tiền và chịu thông qua “thủ tục đầu tiên!’ Cô nhân viên soát vé và anh trưởng tàu cố tình nhìn cái thật ra đồ giả vì ở trong guồng máy áp bức của đảng CSVG quá lâu, quen thói XIN-CHO móc ngoặc, cung cách “cha mẹ của dân.” Cô soát vé và anh trưởng tàu là “thành quả” trồng người của Hồ Chí Minh và đảng CSVG từ 55 năm qua ở ngoài Bắc và 34 năm qua ở trong Nam!

Con mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng tâm hồn của họ, những “con người cộng sản Việt gian,” nếu có, là tâm hồn nhuộm đỏ, tâm hồn của những con người mới XHCN chứa đầy tư tưởng “giết chết nữa bàn tay không ngơi nghỉ” của Tố Hữu, tâm hồn trí trá lưu manh của Hồ Chí Minh, của Lê Duẫn, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Phan Văn Khải, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng…, những lãnh tụ của “quần chúng tự phát” sẵn sàng dẫm đạp lên xác đồng bào, đồng đội, cắt đất, dâng bán đất cho ngoại nhân để củng cố thế lực cá nhân và bè phái!

Với tác phong như thế, thì sau này, chó táp phải ruồi, trở thành thượng thư, thừa tướng, chủ tịch nước như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết thì Đại Hán Hồ Cẩm Bào chưa dọa đã hai tay dâng đất nước cho Tàu để được an thân siết cổ dân lành vô tội.

Thật tội nghiệp cho dân tộc VN. 85 triệu dân Việt đã cam chịu cúi đầu để cho ba triệu đảng viên/cán bộ VGCS nửa người nửa ngợm và “quần chúng tự phát” đè đầu siết cổ từ 35 năm nay mà vẫn chưa thấy thế là đủ.

Thấy chuyện bất công trong cuộc sống, “người lão thành” – một người dân bình thường, ít học -- còn biết ăn nói, dám ăn nói, và biết nói điều phải nói … vì trời cho cái óc để suy nghĩ đúng và cái miệng để nói sự thật! Thế mà có những người lãnh đạo lại “không biết ăn nói,” thủ khẩu như bình!Thật tội nghiêp! Chưa tỉnh cơn mê! Họa mất nước gần kề mà vẫn có những người theo đường lối “lãnh đạo con đà điểu,” trùm chăn dỏng dạc tuyên bố “Tôi là người tu hành. Tôi không làm chánh trị!” Ước chi những người nầy cũng… dám tuyên bố “Tôi là người tu hành. Tôi không cần xuất ngoại, không cần những tiện ích của đời sống vật chất, những cơ sở hoành tráng tạm bợ ở đời nầy…Tôi muốn sống cuộc đời khó nghèo của quảng đại quần chúng Việt Nam!”

Mong Thiên Đàng và Niết Bàn vẫn còn rộng chỗ cho họ ở đời sau!


Hồ Chí Minh đã có đám hậu duệ xứng đáng tiếp tục sự nghiệp trí trá và gian ác của mình, xứng đáng “sống mãi trong quần chúng!” Những ai đã từng dại khờ tin theo CSVG, đang tin hay sẽ tin, xin hãy nhớ lời của cố Tổng Thống Nga Yeltsin, “Cộng Sản không thể thay thế mà phải tiêu diệt!”

Người dân trong Nam hiện nay, nhất là dân Bến Tre/Kiến Hòa đã dành gọi riêng đảng CSVG bằng bốn chữ tắt… “CSCĐ.” Đây là thứ ngôn ngữ vay mượn từ “quần chúng tự phát,’ ngôn ngữ riêng của Nguyễn Tấn Dũng và đồng bạn, đồng môn, đồng chí ở trường công an Hà Nội! CSVG hay CSCĐ cũng cùng một “hệ,” một nòi giống, cùng từ dòng máu Hồ Chí Minh mà ra! Cũng rứa thôi!

Đảng viên cán bộ CSVG cần có giấy chứng nhận làm người của các vua Hùng trước khi vỗ ngực xưng mình là người Việt Nam!