ĐẾN PHIÊN CHÚ KIỆT
Kỵ Binh Cu Tèo
Chào Bác Hồ,
Bữa nay, Tèo xin bác cho thất lễ một tị, trước khi “đến phiên chú Kiệt”, dạo vòng ngoài …dăm bảy chữ, lưu ý bác về việc bác dùng hơi “bị” nhiều tiếng Tàu trong meo bác gửi Tèo tuần rồi.
Một thí dụ thôi: chỉ “ có chuyện xảy ra bất ngờ”, đơn giản, rõ ràng, rất tiếng Việt trong sáng ai cũng hiểu, thế mà lại đi học theo thằng Xuân Tóc Đỏ thời Tây đụng chi cũng đòi Âu hóa, bác Tàu hóa thành “có sự cố đột xuất”, nghe ngồ ngộ, mất công bóp trán (mới hiểu nghĩa), lại mất gốc!
Lần mò ra khỏi “sự cố đột xuất” đen thui “mỏm chó ca dao”, lại đụng đầu “bức xúc” của bác. Bậy nào, không phải độc quyền của bác , mà gần như cả nước, mon men một trăm triệu người, bây giờ đều ..”bức xúc”. Nhà nhà bức xúc; người người bức xúc; cái gì cũng bức xúc; hoàn cảnh, tình huống nào cũng ..bức xúc.
Tiếng Việt phong phú, tùy trường hợp mà dùng ..ray rứt, nóng lòng, bồn chồn, lo lắng, âu lo, hồi hộp, đè nén, tức tối, gay cấn, thôi thúc, cấp bách,vân vân và vân vân…Những tỉnh từ, tỉnh tự ấy tưạ muôn màu sắc y phục, tùy hoàn cảnh mà mặc cho phù hợp, chứ không phải chỉ một thứ áo tơi “bức xúc” khi nào cũng choàng vào bất kể nắng mưa, lễ hội Tết nhất hay tang chế !
Sao mà nó giống hết như, trong khi ngườiTàu chỉ có “ngộ, nị” với bất cứ ai, thì Việt Nam ta tùy theo tuổi tác, trên dưới, phái tính, họ hàng, mức độ quen thân, một kho “ ngàị, cụ cố, ông, bà, bác, chú, cô, cậu, anh, em, mày, tao, qua, ta, tôi, tớ …”
Con cháu Hương tự “Hương Honnête” hậu sinh chưa “ráo máu đầu” giở hơi bày trò ca ngợi bác “cương quyết không chấp nhận đồng hóa thành một quận huyện hay một tỉnh nhỏ nằm trong đế chế Trung Hoa.” , mà không biết bác của nó đã tiếp tay giặc xâm lăng văn hóa nhằm thực hiện mộng đại đồng ; hậu quả sờ sờ: sau khi dời mốc biên giới, khi lén lúc khi công khai, lại có khi còn được láng giềng tốt anh em tốt phía Nam quỳ dâng bằng chữ ký hẳn hoi; sau khi lè “lưỡi bò” liếm gần sạch hải đảo của Việt Nam, nay bọn nhân công Tàu bầy đoàn không cần chiếu khan ào ạt kéo sang, chểm chệ ngồi trên nóc nhà Tây Nguyên với sự phụ họa của đám Ích Tắc ngày nay trong cái gọi là “Cơ quan quyền lực cao nhất” . Bác lên mạng, vào You Tube nhìn, nghe thử cho biết bầy cháu ngoan “đại biểu nhân dân” chúng xuẩn động,lì lợm trâng tráo đến chừng nào khi cầm giấy đọc từng hàng chữ bênh vực “chủ trương lớn rước voi của đảng” .
Thôi bác hỉ, giờ đây, sau khi đáp lời Tèo, về “chiêu hồi”, lòng dạ bác còn tơ vò trăm mối, mặc cảm tội lỗi, ăn năn thống hối sao cho vưà trước bao nông nỗi oan khiên do bác gây nên, cho dầu khi bước xuống tàu Tây, giấc mộng của bác chỉ đơn thuần trong sáng là tìm đường kíu đói!
Một cách giúp bác nhẹ đi đôi chút theo Tèo là nên tìm về với chữa nghĩa văn hóa dân tộc bằng cách tìm sách báo thời tiền …Kách mệnh, à cách mạng , hay sách báo của Miền Nam trước bị phỏng mà đọc.
Xin lỗi bác, vì quan tâm đến bác, tội nghiệp bác, thương hại bạc mà đâm ra dài dòng, suýt quên mất chú Võ Văn Kiệt
Chú Kiệt mới đó (nghe đâu bị cứa cổ) đã tròn một năm, hôm nay, 31 tháng 5, giỗ đầu của chú ấy. Bác năm 1969, chú Kiệt 2008. Bốn chục năm sau mà đảng vẫn y chang, trước sau như một, không chịu làm theo mà làm ngược lại di chúc người chết.
Trước, bác thì “hãy thiêu bác ra tro, rải trên ba miền” , mà các đồng chí ấy lại vặt cổ bác ra mổ bụng, moi hết ruột gan, hoa mặt phấn da, xây lăng tẩm phơi bác làm cảnh.
Nay, chú Sáu Võ Văn Kiệt thì, “Tôi chỉ có một yêu cầu: không đặt tên đường, không nhà lưu niệm (như dạng đ ền thờ), nhưng chú Kiệt về chầu tổ sư mác dao liềm búa mới được vài tháng, các đồng chí tỉnh Quảng Ngãi đã lấy tên Võ Văn Kiệt đặt cho một con đường mới mở trong khu lọc dầu Dung Quất.
Hôm nay, tròn một năm ngày ông mất. Báo Tuổi Trẻ chạy trên trang nhất bài Chờ một con đường mang tên ông”, với lời kêu gọi đặt tên đường Võ Văn Kiệt tại TP Sài Gòn.
Cũng hôm nay, báo Thanh Niên đưa tin Ban Thường vụ Tỉnh ủy Vĩnh Long chủ trương xây dựng một khu lưu niệm Võ Văn Kiệt ngay trên quê hương ông- huyện Vũng Liêm. Khu lưu niệm Võ Văn Kiệt (gồm nhà làm việc, nhà nghỉ và… nhà thờ!) sẽ được xây dựng trên khuôn viên rộng 1,7 ha, với tổng kinh phí khoảng 34 tỷ đồng.
“Sống và làm việc theo lời bác dạy”. Bác dạy thịt cha con Phạm Quỳnh là các cháu thịt ngay cha con Phạm Quỳnh; bác thừa lệnh quan thầy Mao, dạy tìm cho ra 5% dân làng là “địa chủ” ,là các cháu “đôn quân” từ hết phú nông đến trung nông thành địa chủ-có-em-đây cho “đạt chỉ tiêu” đề ra tức thì; bác ra lệnh thịt cô Nông ThịXuân là tức khắc chú Hoàn hiếp dâm, bóp cổ, đập đầu rồi dả dạng cho xe cán; bác hô “năm nay thắng lợi vẻ vang”, là tức thì các cháu trùm lên cho thành phố Huế cả dải khăn sô trắng.toát lạnh xương ;bác hô đủ thứ nữa và các cháu đã chấp hành đủ thứ kể cả đốt chạy dãy Trường Sơn ..
Nhưng làm theo di chúc bác dạy “đốt xác bác” là không được, vì lẽ sống còn của các cháụ. Phải xây lăng cho bác; rước bác vào đó nằm, dù phải chi mỗi năm cả 500 triệu Đô la Mỹ-cút-ngụy- nhào cho các đồng chí ướp xác Liên Xô nay là Nga, vẫn bi năm này bác rụng cái tai, năm sau thúi cái mũị..Lăng là pháo đài cuối cùng cho các cháu núp; các cháu nguyện noi theo anh hung Núp dân tộc thiểu số khi xưa núp bụi bờ rừng núi Ty Nguyên .
Nay đến phiên di chúc chú Kiệt. Số phận di chúc bác còn bị như vậy thì di chúc chú Kiệt ăn nhằm gì; các cháu coi ra chi, ai mà ngạc nhiên.
Trước đây, chú Kiệt khi là tể tướng phán “Nghị định 31CP” là các đồng chí lãnh đạo răm rắp chấp hành ngay,bắt bỏ tù ngang xương 2 năm không cần lệnh toà án hay chứn cớ những ai ho he đòi dân chủ tự do; chú Kiệt ra lệnh làm đường dây điện cao thế 500KvBắc- Nam bất chấp lời bàn hại nhiều hơn lợi, là liền ngay các cháu đồng chí lãnh đạo cắm đâu cắm cổ thi hành cho thím Kiệt, tức bà Phan Lương Cầm, thầu sơn ngần ấy đường dài cột điện.
Rồi cho dù chú Kiệt có lỡ mồm “kỷ niệm 30 tháng Tư, có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn” . Buồn sao mà buồn! Miền Nam được giải phóng mà lại .. buồn! Chú Kiệt có lý của chú Kiệt: có lẽ do bản chất người Miền Nam chất phác “nghĩ sao nói vậy người ơi”, chú Kiệt thấm đòn giải phóng, té ng ửa ra dân Miền Nam của chú bị phỏng giái . (Tèo đoán vậy, nhưng không dám chắc, vì dân gian có câu: “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói ..” ) cũng không sao .
Nhưng di chúc của chú Kiệt thì phải xem lại. ” Đừng làm nọ đừng làm kia” như lời chú là không xong. Phải làm cái gi để “biết ơn” chú Kiệt. Ơn chú thì vô bờ, theo bác, theo đảng, diệt sạch tư sản cũ để ngày nay tạo được tư bản mới . Tư bản mới, Tư Bản Đỏ, gian ác và quyền lực gấp ngàn lần, chứ không phải mười lần như lời bác hứa “xây dựng lại đất nước Việt Nam giàu đẹp..”.Thời Cải Cách Ruộng Đất, dân làng có những 5% địa ch ủ so với 30 triệu dân, nay ta Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa chỉ có 15 địa chủ trên số dân ngót nghét 100 triệu.
Tiếng khóc than, hò hét của dân oan đang sấm động đất trời,.bác di chúc gì mặc thây bác, chú di chúc gì kệ cha chú .
Miễn sao kéo dài thêm được ngày nào hay ngày nấy bầy cháu của bác, lỡ theo bác Hồ, chú Kiệt, ngồi trên lưng cọp đang trên đường ra pháp trường .
Bác Hồ buồn hay vui khi Tèo nhăc “đến phiên chú Kiệt”?.
Cu Tèo