Cò’ bệnh viện ‘bóp cổ’ bệnh nhân
PV Z27-SAIGON
Tại nhiều bệnh viện lớn ở Sài Gòn giờ đây xuất hiện những kẻ bất lương mà Việt Nam gọi là “cò” (cò mồi). Những kẻ này chuyên dùng những mánh khóe, lôi kéo những bệnh nhân nhẹ dạ đến những phòng mạch của các bác sĩ tư để móc hầu bao của bệnh nhân hoặc ăn chặn tiền bán máu của những người nghèo.
Trong một bài ký sự hôm 18 và 19 Tháng Năm, VietNamNet cho biết, ở hầu hết các bệnh viện lớn ở Sài Gòn nạn cò mồi diễn ra công khai, rầm rộ.
Phóng viên VietNamNet kể,
“Tại bệnh viện Da Liễu Nguyễn Thông quận 3, dân ‘cò’ tụ tập rầm rộ ngay trước cổng. Hơn chục ‘cò’ la hét oang oang, giành giật khách như cảnh đi xe dù ngày Tết. Vừa đến nơi, chúng tôi đã được một ‘cò’ săn đón nhiệt tình ngay trước nhà thuốc đối diện bệnh viện.”
“Sau khi ‘nổ’ (quảng cáo) về năng lực tài tình của bác sĩ K. nào đó thấy chúng tôi còn lưỡng lự, ‘cò’ này tiếp tục giới thiệu bác sĩ Ng., ‘bà này là thạc sĩ, đi du học Pháp về đàng hoàng, chữa giỏi thì không ai bằng nhưng chỉ tiếc là bà ấy bận lắm, toàn khám khách nước ngoài không à, nếu muốn khám tôi gọi điện qua nhờ vả cho.’”
“Tỏ vẻ tin sái cổ vào lời quảng cáo này chúng tôi theo chân ‘cò’ vào khám chỗ bác sĩ Ng. Chỉ lạ rằng khi vào đến tận nơi mà vẫn chẳng thấy ‘cò’ này gọi điện như đã chào hàng lúc đầu. Phòng khám nằm trong đường Phạm Đình Toái cũng không cần bốc số chờ đến lượt như nhóm cò hét oang oang ngoài đường Nguyễn Thông. Dưới mặt bàn nhân viên thu tiền chúng tôi bất ngờ khi thấy gần chục giấy tờ các loại như giấy phép hoạt động, chứng nhận tốt nghiệp khóa học và cả một vài học vị cao như muốn ‘lòe’ thiên hạ.”
“Bên cạnh chúng tôi, người phụ nữ trên mặt chi chít những mảng da màu đỏ sần sùi, bong vẩy đang chờ đến lượt khám hỏi nam nhân viên của phòng khám với giọng dè dặt: ‘Em ơi, ở đây là chi nhánh của bệnh viện à?’ Vừa dứt lời, một câu trả lời đốp lại: ‘Khám thì khám không khám thì thôi’ khiến vị khách bị ‘cò’ lừa ngồi im thin thít.”
“Khoảng vài phút một ‘cò” lại rà xe máy ngang qua liếc vào phòng khám. Trong khi đó bác sĩ Ng. đang khám lang ben cho một cậu bé 12 tuổi. Vừa kéo áo cậu bé lên, bác sĩ Ng. đã phán: ‘Sao lang ben nhiều thế bệnh viện nào chữa khỏi! Nhưng nghe lời bác sĩ, con cứ dùng thuốc theo đơn và thường xuyên tái khám da dẻ sẽ đẹp lại bình thường.’”
“Nói rồi bác sĩ Ng. hí hoáy phang một toa thuốc chữa lang ben gần 300,000 đồng, trong đó có 2 lọ chuyên trị... mụn trứng cá.”
Không chỉ “cò” khám hay chữa bệnh, ngay cả những người đi bán máu cũng bị “cò” ăn chặn.
VietNamNet kể tiếp:
“Tại bệnh viện Truyền Máu Huyết Học trên đường Hùng Vương, quận 5. Ngồi chưa ấm chỗ ở quán cà phê cóc, hai ‘cò’ nữ khoảng 40 tuổi đã xáp lại kéo ghế ngồi chung bàn và gặng hỏi: ‘Chờ vào bán máu phải không, người ta đăng ký từ hôm trước nên em chờ lâu lắm, có cần tụi chị giúp không?’”
“Giúp ở đây nghĩa là ‘cò’ sẽ cho vay một khoản tiền để người bán máu không phải kẹt tiền khi chưa bán được máu. Bù lại, sau khi bán máu, người bán sẽ phải trả lại cho ‘cò’ với một khoản tiền lời. Dịch vụ cầm cố phiếu xét nghiệm, thẻ bán máu, chứng minh nhân dân tại đây diễn ra rôm rả.”
“Trước cổng bệnh viện, có khoảng 5 ‘cò’ chuyên cầm cố những loại giấy tờ trên và kiêm luôn bán thuốc 3B, một loại thuốc bổ cần uống sau khi bán máu.”
“Nguyễn Văn Phương, sinh viên trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên có thâm niên nửa năm bán máu cho biết: ‘Mấy bà cò này hay lắm, có mấy lần mình xét nghiệm trước khi lấy tiểu cầu nhưng huyết áp thấp, không đủ tiêu chuẩn, chỉ cần mấy bả đưa cho uống một viên thuốc bổ và nước đường là được ngay.’”
“Cứ khoảng vài phút, cò T., một phụ nữ béo tròn ngoài 50 tuổi lại lục tìm trong túi xách những giấy căn cước, thẻ máu để đưa cho những người bán máu quen mặt đã cầm cố khi kẹt tiền.”
“Việc bán máu kiếm tiền vốn không hề được cổ vũ, nhưng thực tế những người đến đây đang bị những nhóm ‘cò’ máu rút rỉa, lừa lọc. Máu của người bán vô tình nuôi luôn cả những con ‘cò.’”
Một mánh khóe khác là các “cò” bán thẻ chờ vào khám bệnh.
Phóng viên VietNamNet được “cò” Tèo, vốn là dân xe ôm trước cổng khu B, Bệnh viện Đại Học Y Dược xáp lại hỏi chuyện và hứa giúp đỡ: ‘Để em dẫn anh vào khám, không đáng là bao, tới lui chờ đợi làm gì cho mất công.’
“Sau vài phút rào đón, ‘cò’ Tèo ra giá: số thứ tự khám bệnh giá 50,000 đồng/người, dẫn vào khám tổng quát 350,000 đồng/người. Sau khi tôi đặt cọc 50,000 đồng đề nghị lấy số cho 2 người vào sáng đầu tuần, Tèo rút trong ví ra một tệp phiếu đăng ký số thứ tự giống hệt ở quầy phát số của và bảo tôi đọc tên người cần khám cho ‘cò’ này viết vào.”
“Tại khu vực bệnh viện Đại Học Y Dược không chỉ ‘cò’ Tèo có cách ‘chặt chém’ chuyên nghiệp như vậy mà những cò khác cũng luôn có sẵn những tệp phiếu đăng ký lấy số khám bệnh.
“ Một ‘cò’ nữ tên Bảy, trước cổng khẳng định: Một ngày chị lấy số thứ tự cho hơn chục người vào khám, nếu đi khám bệnh một nhóm đông người sẽ lấy giá hữu nghị.”
“Nhưng so với nhóm ‘cò da’ trên đường Nguyễn Thông, những cò ở khu vực bệnh viện Đại Học Y Dược vẫn chỉ là cò con vì chưa ‘móc ngoặc’ được với những phòng khám tư.”