LỜI GỌI THÁNG TƯ
Ngô Đức Diễm
Tháng Tư ngày ấy tự do rẫy chết
Thân anh gục ngã trên đồi quê hương
Mắt mở trừng nhìn tổ quốc lần cuối
Bên kia đời máu tím đọng tim gan
Người ra đi thoi thóp trong biển gió
Sống treo ngành theo bọt sóng vỡ tan
Mắt lạc thần cuối chân trời vô định
Quê hương bỏ lại tức tưởi hờn căm
Người ở lại kiếp thân tàn nô lệ
Cày thay trâu khoai sắn đẫm mồ hôi
Bát canh suông chan máu hòa nước mắt
Phận đọa đày trên quê hương nổi trôi
Tiếng thét gào dân chủ vang ngục tối
Công lý bịt miệng khóa chặt pháp đình
Chân trần xác xơ dân oan tay trắng
Thiên đàng chủ nghĩa máu nhuộm oan khiên
Tổ quốc đau thương thân mẹ vụn nát
Hoàng Sa Trường Sa khúc ruột chia lìa
Nam Quan mờ khuầt bên kia sương khói
Tây Nguyên rỉ máu ngoại tặc vui đùa
Diên Hồng con Việt vùng lên một thuở
Đập tan xiềng xích ngoại tặc cuồng ngông
Lời gọi Tháng Tư non sông vang vọng
Hải đảo Tây Nguyên bão nổi mây Rồng
Ngô Đức Diễm