Năm mới Con Trâu 2009: thế giới mới: trật tự mới.
Phan Văn Song
* Hải quân, vũ khí mới của Trung cộng.
* Sanh tồn và Bá quyền.
Tết Kỷ Sửu, năm Con Trâu nầy, ta thử đoán xem tình hình thế giới biến đổi ra sao, sau một năm Con chuột rất nhiều dữ kiện biến đổi ngoạn mục ?
Năm 2008, ngoài khủng hoảng Tiền tệ, Kinh tế và Xã hội và thế giới đang trên đà thay đổi, dân chúng Mỹ đã bầu một vị Tổng thống mới, người da mầu đánh dấu một cái nhìn Dân chủ rất trưởng thành, ngày mai một thế giới mới sẽ khác hẳn, sẽ có hai thế giới, một trước 2008, và một sau 2008.
Trong năm qua, Âu châu với cuộc đánh bom Georgia, và những tham vọng bành trướng Nga, bản đồ kinh tế, chánh trị chiến lược đang tạo một tiền lệ, Nga đã đặt lại vấn đề biên giới lãnh thổ, tách Nam Ossétia và Abskhasia ra khỏi lãnh thổ Georgia, thử hỏi biên giới, Balan /Kalinin, cực Đông của Âu châu có thể sẽ là nơi có một bức màn sắt mới ?. Ở Trung Đông, Trung Á, vai trò các lãnh tụ các nhóm cực đoan Hồi giáo Al Queda, Hamas, Taliban đang có chiều hướng phát triển trở lại,các thế lực địa phương bắt buộc phải đi đến thương thuyết với nhau, không cón trông chờ những giải pháp do thế lực ngoại nhân nữa. Ở Đông Nam Á, Trung Hoa Công sản với một gia tài do làm chủ nợ các quốc gia Âu Mỹ, vẫn bị khủng hoảng tài chánh, lại thêm những bất ổn thị trường do làm ăn cẩu thả thiếu lương thiện trong phẩm chất hàng hóa sẽ phải gặp những khó khăn. Một cuộc họp các lãnh tụ thế giới để tổ chức lại thị trường kinh tề thế giới vào cuối năm 2008 sẽ hội tụ 20 lãnh tụ quốc gia. Nay nhà giàu thế giới không cón là G8 nữa mà đã là G20 , các quốc gia có dầu mỏ, bán đảo Arabia, các Emirats, các quốc gia đang lên, BRIC : Brazil, Nga (Russia), Ấn độ (India), Trung hoa (China)...Ai cầm tiền mặt ? Ai là chủ nợ ? Ai là con nợ ? Ai thật sự là nhà giàu ? Quốc gia Chủ nợ ? Hay quốc gia Con nợ ? Tại sao các quốc gia Tiên tiến, Phát triển giàu lại đi mắc nợ các quốc gia kém Phát triển kém kỹ thuật , nghèo hơn ? Vậy thì Giàu lại đi mắc nợ Nghèo. Đã trên mười năm rồi, các nước Nghèo đã nuôi và vỗ béo các nước Giàu. Trung hoa đã nuôi và vỗ béo Mỹ và Liên Âu... Năm tới sau cuộc họp G20, chắc phải có những tiêu chuẩn, những chủ thuyết kinh tế chánh trị mới ! Đồng dollars Mỹ còn được sử dụng làm chuẩn thương mại quốc tế nữa không ? Hay đồng Euro, hay một giỏ tiền tệ gồm một số tiền tệ và kim loại căn bản như vàng, bạc ...? Một Bretton Wood mới?
Những lãnh tụ lịch sử nay phải phải nhường sân khấu lại cho những tài tử mới: Tổng thống Obama, Tổng thống Sarkozy, Thủ tướng Gordon Brown, Thủ tướng Angela Merkel... Tình hình mới, người mới, chủ thuyết mới... Thế giới Tư bản còn thật sự tư bản, tư doanh không sau khi Nhà nước Mỹ bỏ tiến vào cứu bồ; sau khi Thủ tướng Brown đả quốc hữu hóa các Ngân hàng Anh; sau khi Tổng Thống Pháp; sau khi Thủ tướng Merkel đưa tiềng công vào các xí nghiệp và Ngân hàng Tư doanh ? Keynes hay Colbert ?
Nhưng về quân sự ?
Mỹ mặc dù đang bị sa lầy tại Irak và A -phú-Hản vẫn còn là một quốc gia có một sứ mạnh quân sự số một thế giới. Và đặc biệt trong địa hạt Hải quân. Nhưng ở đây, ta phải nói trong tương đối, và
quan trọng hơn, chúng ta phải nghĩ ngay đến Trung Hoa Công sản, vừa được nhập cuộc 8 quốc gia Hải quân mạnh nhứt thế giới.(1)
Về mặt địa lý tuy Trung Hoa giáp biển thật, một bờ biển trải dài 18.000 cây số, từ con sông Yalujiang ranh giới Bắc Hàn phía Bắc đến giòng sông Beilun ranh giới với Việt Nam. nhưng các Biển ấy thuộc Hải phận Trung Hoa đều là những Biển bị hạn chế bởi những Đảo hoặc Quần Đảo chia những vùng Biển và Đại Dương Thái Bình Dương. Muốn ra Đại Dương, ra khơi, ra Thái Bình Dương, Hải quân Trung Hoa Công sản, phía Bắc, phải Vượt khỏi Đào Đài Loan, quần Đảo Sen kaku và Đảo Okinawa, Hải phận Nhựt Bổn; phía Nam, phải vượt khỏi Quần Đảo Hoàng Sa và Quần Đảo Phi Luật Tân. Không phải là một ngẩu nhiên mà Hạm đội 7 Huê kỳ tuần tra và trấn ở phía Đông Okinawa và Phi luật Tân .
Hải lộ chiến lược và sanh lộ của Tàu phải đi qua nhiều nút thắc. Đường tiếp vận sanh tử của Tàu, nếu đi từ Ấn Độ Đương, phải dùng ba đường :
1/ phía Bắc doc theo duyên hải Đông - Bắc đảo Sumatra và Tây – Nam bán đảo Mả lai qua eo Malacca và Singapore, biển nông và hải tặc.
2/ Phía Nam hai đường hoặc dọc theo duyên hải Nam đảo Sumatra, phải vượt qua hai eo Sonde và Gaspar (2) nhập với hải lộ Bắc trực thẳng Tàu;
3/ hoặc đi xa hơn tiếp tục đi dọc theo duyên hải đảo Java, vượt eo Lombock, đi dọc theo duyên hải Đông Nam Bornéo, vượt eo Macassar, Bắc tiến về phía quần đảo Phi luật Tân, nhập với hải lộ từ Nam Mỹ qua để đi về Trung Hoa.
Năm Con Trâu nầy, ta thử đoán tình hình quân sự và đăc biệt tham vọng hải quân của Trung Hoa Công sản, vì những lý do nói trên, vì tham vọng chiến lược cũng do sự sanh tồn của Tàu có ảnh hưởng lớn đến tình hình kinh tế chánh trị nói tóm lại Sanh tồn và Độc lập của đất nước và Dân tộc Việt nam.
Năm 2006, Chủ tịch Hu Jintao tuyên bố Phải Mở cửa Chung sống Hòa bình và Hài hòa với Thế giới. Để được như vậy Trung Cộng phải chuẩn bị tư tưởng để kiểm soát những hải lộ, và những điểm tựa ngoài khơi, cố gắng nghiên cứu và điều nghiên qua lịch sử những chiến lược phát triển lực lượng các Hải quân các quốc gia đã từng làm bá chủ trên những vùng biển quốc tế: từ Bồ Đào Nha qua đến Tây Ba Nha, Hòa Lan, Pháp, Anh, Đức ,Nhựt bổn, Nga hay Mỹ. Năm 2007, với một cố gắng ngoại giao chưa từng có, những chiến hạm Trung Hoa Cộng sản được gởi đi long trọng thăm viếng các hải cảng Pháp, Úc châu, Nhựt bổn, Nga, Singapore, Tây Ba Nha và Mỹ, và cũng đồng thời tham gia những cuộc tập trận quốc tế chống hải tặc. Vì vậy chúng ta cũng nên xét lại tham vọng nhu quyền (soft power) ấy khi chúng ta nhin rõ vị trí địa lý chiến lược của Trung Hoa và hai quyền lợi chánh trị hàng đầu của anh Tàu:
-Thứ nhứt là những đòi hỏi chủ quyền về mặt địa lý đối với Đảo Đài loan và với vùng Hải phận nới rộng mà Trung Hoa đơn phương gọi là Vùng Kinh tế độc quyền (Exclusive Economic Zone) của mình. Vùng ấy được định nghĩa theo nhu cầu thỏa mản đi lại ra vào xâm nhập Thái bình Dương và sữ dụng những hải lộ của vùng biển Đông Nam Á vào phía Nam bán đảo Đông Dương.
-Thứ hai là là phải bảo đảm những hải lộ cần thiết để tiếp vận nguyên nhiên liệu cho một quốc gia đứng hàng số 2 thế giới vế nhập cảng dầu hỏa.
Ngày hôm nay, quyền lợi chánh trị thứ nhứt được đặt làm trọng điểm: cùng với mười ba nước láng giềng (A phú Hản, Bhoutan, Bắc hàn, Kharzakstan, Kirghizstan, Lào, Miến Điện, Mông Cổ, Népal, Nga, Pakistan, Tadjikistan, Việtnam). Beijing đã thỏa thuận ký kết giải đáp xong tất cả những hố sơ về những đường biên giới trên bộ. Chỉ còn một hồ sơ đang còn gay cấn, là với Ấn độ thôi.
Trái lại những khó khăn và những vùng đầy gay cấn sẽ là những vùng biển:
“14 500 cây số biền giới trên biển sẽ là những vùng tranh chấp sâu đậm và khó giải quyết”
( Loïc Frouart, thuộc Phòng Nghiên cứu Chiến lược của Bộ Quốc phòng Pháp – La Revue de défense nationale et de sécurité collective – Paris, mai 2007, p31)
Tóm lại, Trung Hoa Cộng sản đã tuyên bố chủ quyền toàn thể cho tất cả trên 4 triệu cây số vuông lãnh hải.
Dỉ nhiên, nhà cầm quyền tại Beijing cũng tuyên bố bằng mọi giá kể cả “quân sự nếu cần”, phải
giành lại chủ quyền Đảo Đài loan về cho Trung Quốc. Mặc dù ngày nay, chánh quyền Đài Bắc đã về tay của Ma Ying-jeou và Quốc Dân Đảng đã ít nhiều gì hâm nóng lại tình hữu nghị giữa hai bờ bể, Beijing vẫn giữ những lời tuyên bố ấy. Trung quốc ngày nay, với hy vọng cũng cố Hải quân của mình (850, 000 tấn) song song với cái thế đang đi xuống của Hải quân Huê kỳ (ít nhứt về mạch trọng tải -tuy nhiên vẫn số 1 thế giới với 2, 900, 000 tấn) nghĩ rằng có thể, dùng đó làm một đòn tâm lý chiến, buộc Đảo Đài loan trở về phần đất của quê hương mình.
Cuộc tình Đài loan/ Trung Quốc là một cuộc tình vừa hù doạ vừa tán tỉnh. Một mặt dùng giàn hỏa tiển trực chỉ Đài loan để hù dọa – nhưng vẫn vì ngán thái độ của Huê kỳ, vừa là tấm bình phong, cũng vừa cản không cho phép Đài loan “tuyên bố” Độc lập. Một mặt, vẫn tiếp tục cuộc giao du kinh tế và kỹ nghệ chặt chẻ với hy vọng ngày trở về của Đài loan dưới hình ảnh một cuộc tình duyên kiểu Beijing/Hong Kong.
Tiếng Gọi của Đại Dương:
Dù sao Đài loan cũng chỉ là chuyện giữa Tàu và Chệt. Trung Hoa Cộng sản thật sự tranh chấp với Nhựt bổn về Đảo Diaoyu, tên Nhựt bổn là Đảo Senkaku, nằm cạnh Đảo Okinawa, một căn cứ Mỹ. Tokyo đã từng tuyên bố là vùng Kinh tế Độc quyền của mình chạy trên 450 cây số về phía Tây quần đảo nói trên , Bắc kinh phản biện bảo rằng đó hải phận của mình vì là nằm trên thềm lục địa của Trung quốc. Tranh chấp thật sự là một mỏ khí đốt chứa khoảng 200 tỷ m3. Trung quốc cũng đang tranh chấp với Đài loan, với Việt Nam, với Phi luật Tân, với Mã lai Á, với Brunei, với Indonésia các đảo thuộc Quấn đảo Trường Sa (Spratleys) tên Tàu là Nam Sa (Nansha) và Quần đảo Pratas (Đông Sa). Tàu cũng tranh chấp với Việt Nam và Đài loan về Quần đảo Hoàng Sa (Paracels) tên Tàu là Tây Sa (Xisha).
Ngoài những tranh chấp trên những quần đảo, Trung quốc cũng kiếm chuyện với Nhựt bổn và Việt nam về những ranh giới lãnh hải. Những chia chác quyển lợi đánh cá cũng là những vấn đề kiện tụng tranh cải giữa các quốc gia trong vùng Nam Hàn, Nhựt bổn, Việt Nam, Phi luật Tân.
Thiên hạ vẫ không quên những tham vọng hiếu chiến cuả Trung quốc: ngay những ngày đầu những năm 1950, Trung Hoa Cộng sản đã cưởng chiếm lại tất cả những đảo con giữa eo biển Lục địa và Đài loan của quân đội quốc gia Tuởng giới Thạch. Năm 1974, thừa lúc Việt nam Cộng hòa, Nam Việt nam đang bị khó khăn, cưởng chiếm quần đảo Hoàng sa., năm 1988, cưởng chiếm nhóm đảo Fiery Cross của Việt Nam thuộc Quần đảo Trường Sa.
Vì những dữ kiện kể trên, các quốc gia vùng Đông Nam Á theo dõi rất kỹ những hành động biểu dương lực lượng của Hải quân Tàu, để nắm rõ tham vọng bành trướng và bá quyền của Bắc kinh !
Nhưng thật sự mà nói, ngoài những tham vọng về xâm chiếm những vùng có các mỏ dầu, khí đốt, hay những khu vực đánh cá, tham vọng thật sự củ Tàu là phải làm sao Ra Khơi, nghĩa là ra đến Thái Bình Dương.
(đúng theo chương trình của Lui Huaqing vẽ năm 1980 )–
(cf Alexandre Sheldon-Duplaix, “La Marine de l'Armée populaire de libération de 1949 à nos jours” Revue historique des Armées, n°230, Paris, 2003 – Ông Liu cũng là ông Tướng Tổng Chỉ huy Hải quân đầu tiên của Trung quốc chánh thức viếng thăm Huê kỳ năm 1985).
Ra khơi, nghĩa là làm sao thoát qua khỏi “vòng đai” chạy từ Nhựt bổn xuống đến Mả lai Á, chạy ngang Đài loan và Phi luật Tân. Vòng đai ấy do Nhựt bổn trấn giữ, Beijing đã cho “thử” đụng chạm vài lần rồi bằng cho thử tàu lặn len lỏi. (tai nạn với một tàu lặn nguyên tử trung hoa năm 2004).
Ra khơi, nghĩa là làm sao ra khỏi vùng biển nông của các biển phiá Đông và phía Nam, để ra Đại Dương, nghĩa là một vùng biển bao la đi từ Nhựt bổn đến Indonésia ngang qua Đảo Guam, điểm tựa của lực lượng Hải và Không quân Huê kỳ, vùng Tây Thái Bình Dương. Đau khổ của Tàu là cái
chìa khóa then chốt để trấn ải giữ Vòng Đai và cửa ngõ thông thương giữa các biển cạn và Đại Dương, nơi có Hạm đội 7 Huê kỳ đang tuần tiểu : Đảo Đài loan.Đầu năm 2008 nầy, Ông Ko Cheng-heng Thứ trưởng Quốc phòng Đài loan đã lớn tiếng phản đối những hoạt động quân sự của Hải quân Tàu chung quanh eo Bashi, eo biển nằm giữa Đài loan và Phi luật Tân.
Khi nào tháo gởi được các chướng ngại vật ấy, Hải quân Tàu có thể nghĩ đến bài toán sau đây: bảo toàn các hải lộ tiếp tế nhiên liệu vùng Nam Á.
Đường số 1 do các tàu chở dầu loại nhỏ dưới 100 000 tấn, đi từ Phi châu hay Trung Đông đến Trung Quốc qua eo Malacca.
Đường số 2, cùng một xuất xứ, qua hai eo biển Sonde và Gaspar.(2)
Đường tiếp vận số 3, từ Nam Mỹ đi qua hải phận Phi luật Tân, và
đường số 4, một đường đề thay thế, xuất phát từ Trung Đông và Phi Châu, len lỏi giữa những eo biển của Indonésia Lombock và Macassar, Phi luật Tân và tiến vào vùng Tây Thái bình Dương để vào các hải cảng Tàu.
Bảo toàn các của ngõ nhập cảng nhiên liệu:
Nguy hiểm nhứt của các hải lộ nầy là nút thắt Malacca. 80 % đường tiếp vận nhiên liệu Tàu đều đi qua nút thắt nầy. Ai cũng có thể chận được cả. Vì vậy, Beijing tìm cách tổ chức những cửa ngõ bằng mọi giá để dẫn dầu vào Trung quốc :
-Xây dựng và tổ chức một hệ thống đường sắt xuất phát từ các quốc gia các nước ASEAN với Trung hoa.
-Lắp đặt một ống dẫn dầu từ Sittwe (3) trên bờ biển Miến Điện ở Ấn độ Dương nối liền với Kunming tỉnh Sichuan trên đất Tàu.
-Tài trợ các chương trình sản xuất ngoài biển (off shore) khai thác khí đốt của các quốc gia Á châu ( đặc biệt Thái lan và Miến Điện ).
-Đang cho đào một con kinh xuyên bán đảo Kra của Nam Thái lan ( nơi hiện nay có những cuộc nỗi dậy đấu tranh tự quyết của các dân tộc thiểu số)
Mặc dù có những chương trình đầy khó khăn nầy, yêu cầu hiện nay là phải cũng cố sự độc lập và an toàn của 4 hải lộ chiền lược tiếp vận nầy. Trước mắt là Hải tặc, sau đó là những tham vọng, có thật hay nghi ngờ của Huê Kỳ, Ấn độ và Nhựt bổn. Đây cũng là Chương trình Chánh trị hàng đầu của Trung Ương Đảng Cộng sản Tàu. Beijing đã xây một lô cơ sở được gọi là “vòng Ngọc trai” (collier de perles), các cơ sở thường trực nầy nằm dọc theo tuyến đường tiếp liệu của Trung hoa:. trên các hải cảng của Ấn độ Dương,
quần đảo Cocos thuộc hải phận Miến Điện,
Chittagong và Gwadar thuộc Pakistan.
Trung quốc cũng sửa soạn thương thuyết vơi các nước Phi châu để mở thêm những hải cảng để yểm trợ đường tiếp liệu của mình. Tất cả những phương tiện từ tài chánh đến nhơn sự đều được cung cấp tối đa cho các quốc gia đồng minh để tạo nhựng cơ sở bảo vệ an toàn cho hải lộ tiếp liệu.
Ngoài Huê kỳ là một quốc gia Thái binh Dương, Trung quốc đang e ngại hai cường quốc khác: Nhựt bổn và Ấn độ. Đặc biệt là Ấn độ với tham vọng biến Ấn độ Dương là Đại dương của mình. Tổ chức “Vòng Ngọc trai” của Trung quốc, Ấn độ xem như là một cuộc “xâm phạm chủ quyền” của mình.
Và để bảo vệ Đại dương của mình, Ấn độ đang lo đóng hai Hàng không Mẫu hạm, chiếc đầu tiên sẽ ra đời năm 2010, một chiếc thứ ba, mua lại của Nga, đang được tân trang lại. Giàn tầu lặn trang bị bởi Pháp, (theo mẫu chiếc Scorpène), tân tiến hơn giàn tầu lặn Trung quốc. Đến ngày hôm nay, hai anh vừa láng giềng vừa địch thủ nầy cố sống chung hòa bình và cố tránh mọi đụng chạm. Vài cuộc biển diễn tập trận cũng được tổ chức từ lúc hai bên đã ký kết một bản thương thuyết hữu nghị vào tháng Tư 2005.
Với Nhựt bổn, thời gian vừa qua rất khó khăn và căng thẳng, Hải quân Nhựt bổn, tân tiến hơn, mạnh hơn Hải quân Tàu, và vì nhờ đã thường tham dự tập trận với Hải quân Huê kỳ, kỹ thuật chiến đấu của Nhựt cao hơn Tàu nhiều. Nhưng trong kỳ đụng độ vừa qua chung quanh vấn đề tranh chấp quần đảo Senkiku, Nhựt lại tỏ ra e dè, lúng túng trước những lý luận lì lợm của Tàu. Có lẽ cũng do cái tinh thần Hòa bình của Hiến pháp Nhựt đã bó tay Nhựt chăng ?.
Các quốc gia trong vùng Đông Nam Á, Mả lai Á, Indonésia, Singapore bắt đầu lo sợ tham vọng bành trướng nầy của Tàu. Các ngân sách trang bị Hải quân đều gia tăng vùn vụt, tất cả đều lo ngại rằng Mỹ, e vì bị sa lầy ở Irak và A phú Hản, sẽ không còn sức đảm nhận vai trò bảo vệ những quyền lợi của mình ở Thái Bình Dương nữa.
Trung quốc cũng nhận thấy cái khó khăn của Huê kỳ. Và đây là một cơ hội ngàn năm một thuở, nên các hảng đóng tàu của Trung quốc làm việc ráo riết, từ các cảng miền Bắc trên Hoàng Hải, đến cực Nam vùng Nam hải. Những hải cảng, những cảng trên sông, những đê điều, những hầm trú ẩn của tầu lặn ( cảng quân sự Sanya trên Đảo Hainan) được trang bị, tân tiến hóa. Phải nhớ 90 % của Phát triển Trung quốc dựa Hàng hải.
Về mặt sản xuất Thương thuyền, và kiến trúc đóng tàu dân sự, năm 1995, Trung quốc đứng hàng thứ ba vế sản xuất đóng tàu thương mãi và chuyên chở, sau Nam Hàn và Nhựt bổn.
Cũng nên nhớ là đối với một nhà cầm quyền Cộng sản, đóng thuyền thương mãi hay đóng thuyền chiến đều do một kỹ thuật cả, đều do một cơ xưởng cả.
Việt Nam trước tham vọng bành trướng của Hải quân Tàu :
Để kết luận, sau khi đã đi một vòng “xem dân cho biết sự tình”, chúng ta cũng phải nhận định là ngày nay, Việt nam là một nhược tiểu vế mặt Hải quân.
Hoàng Sa, Trường Sa không mong gì Anh Tàu trả lại. Đó là Sanh mạng của Tàu, đó là Huyết lộ Sanh tử của Tàu.
Không thể làm gì hơn, là phải làm sao chứng minh cho những cường quốc Âu Mỹ và các quốc gia láng giềng trong khối ASEAN phải hiểu rõ tham vọng của Tàu; là sẽ bóp chết các nước có mặt ở bờ biển.
Muốn Chung sống Hoà bình và Hài hòa phải biết nhường nhịn nhau để sống. Đó là lời tuyên bố của Tàu, còn việc làm là khác. Tàu không chia chác với ai cả. Về Sanh tồn Tàu sẽ phải xâm chiếm để có đường sanh sống. Việt Nam trên đường đi của Tàu. Lịch sử Việt Nam đã bao lần chứng minh những tham vọng bành trướng của Hán tộc về hướng Nam. Bắc thuộc đã hai lần, xâm lăng cũng đã nhiều lần. Một lần nữa e rằng cũng gần kề.
Phải vận động các cường quốc Âu Mỹ và các nước láng giềng phải giúp đở Việt Nam giữ nước, để giữ cân bằng và an toàn cho khu vực.
Việt Nam phải biết dựa vào Ấn độ, Nhựt bổn để tạo thêm đồng minh để chia sẻ những quan tâm đối với láng giềng khổng lồ.
Một SEATO (Hiệp Ước Phòng Thủ Đông Nam Á ) phải được lập lại như xưa để chống bành trướng Cộng sản Tàu, thì ngày nay phải được dựng trở lại để cản Bá quyền Trung quốc.
NATO đang bảo vệ Âu châu chống Bá quyền Nga, tại sao SEATO không ra đời lại ?
Việt Nam hãy dựa vào Đài loan, dựa vào Nhựt, vào Nam Hàn, vào Indonésia, Mả lai Á , Singapore, Phi luật Tân để chận tham vọng Tàu, phải biết dựa vào ba cường quốc Thái bình Dương là Mỹ, Tân Tây lan và Úc Châu. Úc châu và Tân Tây Lan cùng Mỹ cũng phải tồ chức lại khối ANZUS( Australia, New Zealand, USA).
Bổn cũ soạn lại ư ? Tại sao không ? Sau Đệ nhị thế chiến, trừ Việt Nam và Triều Tiên là những cuộc nội chiến do các Cộng sản địa phương tạo thành.Ở những quốc gia còn lại phương thức nầy thành công .
Năm con Trâu nầy, nước Mỹ đã thay đổi Tổng thống, Đảng Dân chủ là Đảng cầm quyền. Thuyết của Ông Obama là lo cho nước Mỹ và người Mỹ trước. Hy vọng Ông đừng quên cái oai hùng của Huê kỳ và Bổn phận của nước Mỹ đối với thế giới. Ông cũng đừng quên phía bờ bên kia của Thái Bình Dương, phía bờ Tây của Thái Bình Dương, phía bờ của chúng tôi.
Cầu nguyện một Năm Con Trâu đầy An lành cho đất nước và Dân tộc Việt Nam .
Tháng 11 năm 2008
Phan Văn Song
Ghi chú:
1/ Tám quốc gia có Hải quân hùng hậu:
Huê kỳ : 2, 900, 000 tấn.
Nga : 1, 100, 000 tấn
Trung Hoa : 850, 000 tấn
HG Anh : 470, 000 tấn
Nhựt bổn : 432, 000 tấn
Pháp : 307, 000 tấn
Ấn độ : 240, 000 tấn
Ý đại lợi : 143, 000 tấn
(Bernard Ptrézelin: Flottes de Combat 2008 Éditions maritimes et d'outre mer, Rennes 2008)
2/ Eo Sonde ranh giới chia Đảo Java và Sumatra (Nam Dương Quần Đảo). Eo Gaspar ranh giới
chia ĐảoBangka và Đảo Belitung. Tất cả 4 đảo nầy đều thuộc Indonésia.
3/ Sittwe nằm ở bờ Tây Miến Điện bên bờ Ấn độ Dương. Kunming (Côn Minh) là một cảng trên sông tỉnh Sechuan (Tứ Xuyên ) Nam Trung quốc.