Giữa Vinh Và Nhục Của Người Quốc Gia Và Bọn Cộng Sản VN
Giáo Già
1.- Dân Biểu QH Hoa Kỳ Cao Quang Ánh
Tin được đà RFA và các cơ quan truyền thông quốc tế phổ biến ngày 06-01-2009 cho biết vào lúc 11 giờ trưa ngày thứ Ba, 6-1-2009, ông Joseph Cao Quang Ánh đã chính thức tuyên thệ nhậm chức Dân biểu Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ.
Khi được phóng viên Mặc Lâm của đài RFA mang câu ngạn ngữ “Sự thành công của người đàn ông luôn có hình ảnh của người vợ phía sau” ra để so sánh thì được phu nhơn của Dân Biểu Joseph Cao Quang Ánh là Bà Hoàng Phương Hiếu cho biết cảm tưởng của bà là:
Ông Joseph Cao đã tay bồng tay dắt hai con gái mặc quốc phục Việt Nam vào phòng tuyên thệ tại Hạ Viện [Bé Betsy, 4 tuổi, được mặc áo dài màu đỏ; bé Sophia, 5 tuổi, mặc áo dài màu vàng] làm nổi bật thêm “hình ảnh người thanh niên Việt Nam nhỏ nhắn đứng trước một cử tọa mang dáng dấp tôn nghiêm của hơn 300 năm lập quốc, đặt tay trên Kinh Thánh để lập lại lời thề có tính lịch sử”.
Nó sẽ là trang sách mới cho một chặng đường Dân Chủ Hóa Việt Nam mà hơn 86 triệu dân ở quê nhà đang trông đợi nơi quyết tâm theo đuổi của càng lúc càng đông hơn những nhà đấu tranh Dân Chủ Hóa Việt Nam nơi quê nhà, cho dầu họ đang trong lao tù cộng sản như Linh mục Nguyễn Văn Lý... Luật sư Lê Thị Công Nhân... nhà báo Điếu Cày... hay đang bị nhà cầm quyền trù dập như Kỹ sư Đỗ Nam Hải... cùng vô số sinh viên học sinh bất khuất trước bạo lực của Đảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nó làm sáng hơn cái VINH của những người con yêu của Tổ Quốc Việt Nam.
Điều này đã được thấy rõ qua cuộc phỏng vấn ông Joseph Cao Quang Ánh dành cho phóng viên Nguyễn Khanh, cũng của đài RFA, ngày 07-01-2009, ngay sau lễ tuyên thệ nhậm chức Dân biểu Quốc hội Liên bang Hoa Kỳ. Khi được hỏi: “Ông Dân Biểu ghi nhận được những mong muốn gì từ phía Cộng Đồng?” thì được ông trả lời:
“Như anh cũng biết là vấn đề tự do tôn giáo, nhân quyền ở Việt Nam, một nước Việt Nam tự do, dân chủ, là vấn đề lớn lao mà Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại muốn tôi phải lưu ý tới, trong vai trò của tôi trong 2 năm tới”.
Điều này thể hiện rõ khi ông trả lời một câu hỏi bằng tiếng Anh của một phóng viên hỏi về việc “ông sẽ làm gì cho nhân quyền tại Việt Nam”, Dân biểu Ánh không ngần ngại nói:
“Tôi vừa mới đồng ký tên vào một dự thảo luật đề nghị đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước cần quan tâm CPC”.
Theo Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng, việc Dân Biểu Joseph Cao Quang Ánh đắc cử vào Quốc Hội Liên bang Hoa Kỳ sẽ mở nhiều cánh cửa, khuyến khích cho thế hệ trẻ thêm phấn khởi đi vào chính trị Hoa Kỳ. Điểm lợi nữa là các vấn đề liên quan đến Việt Nam, đối với người Việt, nếu không phải là hàng đầu, thì cũng là hàng thứ hai, chẳng hạn như vụ Thái Hà, ông Ánh là người Công giáo nên sẽ rất quan tâm vấn đề này. Bên cạnh còn có những vấn đề khác như nhân quyền, lao động...
Có mặt trong buổi tiếp tân có Bà Trần thị Đỗ, Dì của Dân Biểu Ánh, là người đã đem ông cùng chị và em di tản khỏi Việt Nam ngày 27-4-1975 lúc ông mới tám tuổi. Lúc đó, cha mẹ ông và năm chị em gái còn kẹt lại ở Việt Nam. Cha là một sĩ quan trong QLVNCH bị Cộng sản Việt Nam bắt giam trong các trại tù “cải tạo”. Sau đó tất cả gia đình được đoàn tụ ở Hoa Kỳ năm 1991.
Tiếp theo sau lễ tuyên thệ nhậm chức của Dân biểu Joseph Cao Quang Ánh ở Quốc hội Liên bang Hoa Kỳ ngày hôm qua [1-6-2008], thì đến ngày 13-1-2009 là lễ tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ chính thức đầu tiên 2009 ố 2012 của Giám Sát Viên Janet Nguyễn [Địa Hạt 1, Quận Cam, miền Nam California] sẽ được tổ chức vào lúc 8:30 sáng, tại phòng hội của Hội Đồng Giám Sát Quận Cam, 333 West Santa Ana Boulevard, Santa Ana, California 92701, điện thoại (714) 834- 3110.
Bộ trưởng Kinh tế gốc Việt: Dr. Philipp Roesler
Bước sang trời Âu tại Đức cũng có một ngôi sao chính trị gốc Việt Nam đang rực sáng: Chủ tịch Đảng FDP (Dân Chủ Tự Do), anh Dr. Philipp Roesler là một dân biểu của đảng FDP thuộc tiểu bang Niedersachsen miền Bắc Đức.
Vào thứ hai, ngày 05/01/2009 dân biểu Philipp Roesler được tuyên bố chính thức trở thành Bộ Trưởng Kinh Tế của tiểu bang Niedersachsen. Anh Dr. Philipp Roesler là một trong 3 bộ trưởng trẻ tuổi nhất tại Đức trong độ tuổi 35. Đây là một bộ trưởng đầu tiên gốc Việt Nam tham gia trực tiếp vào guồng máy điều khiển chính quyền tại một quốc gia sở tại.
Tiểu bang Niedersachsen với 3,2 triệu dân số bao gồm 198 thành phố, tỉnh lỵ và là tiểu bang nằm sát thành phố cảng quan trọng Hamburg.
Cách đây 34 năm một em bé Việt Nam sinh ngày 24/02/1973 tại Khánh Hưng được bố mẹ nuôi người Đức đón nhận về làm con nuôi lúc còn là baby bú sữa đúng 9 tháng tuổi và đặt tên là Philipp Roesler. Anh Philipp Roesler lớn lên tại thành phố Hannover miền Bắc Đức, tốt nghiệp đại học y khoa với nghề nghiệp bác sĩ nha khoa. Khi học trung học anh Philipp Roesler đã được bầu vào chức vụ phát ngôn viên của trường.
Đó là vài thí dụ điển hình cho thành công mới nhứt của người Quốc gia Việt Nam tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại, tiếp theo sau rất nhiều thành công của rất nhiều dân Mỹ gốc Việt ở khắp các tiểu bang Hoa Kỳ như
Thứ trưởng Bộ Tư Pháp Đinh Việt trong Chánh quyền Liên bang Hoa Kỳ của Tổng thống Bush,
Dân biểu Tiểu bang California Trần Thái Văn
Dân Biểu Tiểu Bang Texas Hubert Võ
Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh với nick name "Bomb Lady"
... cùng nhiều người ở nhiều quốc gia tự do khác trên thế giới. Tất cả đã làm nổi bật cái VINH của hơn 3 triệu người không chấp nhận sự cai trị của nhà cầm quyền cộng sản trên quê hương Việt Nam.
Trong khi đó, ở quốc nội, Đảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam càng lúc càng làm NHỤC thêm hai chữ Việt Nam của hơn 86 triệu dân đang lầm than dưới quyền cai trị của độc đảng độc tài, mà điển hình mới nhứt là bọn cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã bị dư luận quốc tế, đặc biệt là Nhựt bổn, coi là “giòi bọ” qua các vấn nạn liên quan đến các tội phạm tham nhũng đồng tiền viện trợ của Nhựt dành cho Việt Nam [ODA], ăn chặn tiền công nhơn lao động đến Nhựt tập việc... và ăn cắp tài sản của Nhựt ngay trên đất Nhựt, mà bản tin được đăng trên website Đi Tới đã loan đi trên toàn thế giới, ngày 28-12-2008 vừa qua, cho biết:
Trong mắt nhiều người Nhật, chính quyền CSVN là “giòi bọ”
Vụ PCI
Sau vụ PCI (một tập đoàn chuyên cung cấp dịch vụ tư vấn của Nhật phải đưa hối lộ để được trúng thầu các dự án thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam), vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hoá trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ, vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ, vụ Lãnh sự quán CSVN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người, vụ Đại sứ quán CSVN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện,... trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “giòi bọ” ở Việt Nam...
Người phát ngôn của Vietnam Airlines vừa chính thức xác nhận: Tất cả các văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật vừa bị cảnh sát Nhật lục soát để tìm kiếm hàng hoá bị ăn cắp.
Vụ tai tiếng Air Nước Mắm
Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hoá của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70.000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50.000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm... Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Đồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.
Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Đặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.
Theo báo điện tử VnExpress, người phát ngôn của Vietnam Airlines chỉ xác nhận cảnh sát Nhật đã khám xét các văn phòng của hãng này và đã “làm việc” với một số tiếp viên, phi công. Phía Vietnam Airlines từ chối bình luận trước khi giới hữu trách ở Nhật công bố thông tin.
Vụ bê bối liên quan tới Vietnam Airlines tại Nhật không chỉ giới hạn trong phạm vi tổ chức-vận chuyển-tiêu thụ hàng ăn cắp. Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức.
Tu Nghiệp sinh
Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”. Đó là sự bất công thứ nhất mà người nghèo ở Việt Nam phải gánh chịu khi chấp nhận sang Nhật làm thuê.
Bất công thứ hai là muốn được đi sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người nghèo ở Việt Nam phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những doanh nghiệp quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật). Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm - đại diện của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội CSVN được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Đa số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tuỳ thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.
Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70.000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là... “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70.000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Đó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10.000 Yen “quản lý phí”.
Một blogger người Việt có nickname là “Minh T”, sống tại Nhật, khẳng định: “Với 25.000 Yen còn lại, phải dành 10.000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15.000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,...; gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tuỷ. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế) điều tra, hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”.
Viên chức ngoại giao Việt Nam tại Nhật: Bẩn thỉu và thô lỗ
Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”,... các viên chức ngoại giao của Cộng sản Việt Nam tại Nhật cũng đang tạo ra vô số tai tiếng.
Quan chức VN bán giấy tờ giả
Từ dư luận, báo chí Nhật đã cử phóng viên điều tra việc các cơ quan ngoại giao của Cộng sản Việt Nam tại Nhật bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã thử liên lạc và cuối cùng mua được một passport từ Lãnh sự quán CSVN tại Osaka với giá chỉ có 30.000 Yen, dù anh ta hoàn toàn không phải là công dân Việt Nam và không biết nói tiếng Việt.
Ngoài vụ “Quốc tịch Việt Nam trị giá 30.000 Yen”, Toà Đại sứ CSVN tại Tokyo cũng đang nằm trong tầm ngắm do bị nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ban hành một chỉ thị, theo đó, những giấy tờ do Toà Đại sứ CSVN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Toà Đại sứ CSVN trên giấy tờ là dấu... thực.
Viên chức Toà ĐSVN lăng mạ ...
Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của Toà Đại sứ CSVN tại Nhật lăng mạ Công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Đoàn Nhật. Trước đó, Airoren đã nhận sự uỷ thác của tổ chức công đoàn đại diện cho các công nhân làm việc cho Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam, vốn đang bị Sovilaco, Suleco của phía Chính quyền CSVN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.
Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ tục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi, cả 64 người đã bị viên chức của toà đại sứ CSVN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Ai đó trong số 64 “tu nghiệp sinh” đã bí mật ghi âm và sau khi băng ghi âm được chuyển cho Airoren, Airoren đã gửi văn bản phản kháng cho chính quyền CSVN, yêu cầu Thủ tướng CSVN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện Đại sứ quán CSVN ra toà án Nhật.
Trước sự kiện này, blogger có nickname “Minh T” nhận xét: “Chắc chắn những nhân viên của Toà Đại sứ là đảng viên cộng sản. Họ phải hiểu rằng Đảng Cộng sản là đại diện của giai cấp công nhân nhưng họ đã không đứng về phía công nhân mà còn sỉ nhục người ta. Họ là nhân viên ngoại giao nhưng quên mất nghiệp đoàn lao động là biểu tượng của nhân dân lao động Nhật”. Cũng blogger “Minh T” kể tiếp: “Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4.000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.
Bí thư Vũ Mộc Anh buôn lậu sừng Tế Giác
Cái nhục qua bản tin được ghi lại bên trên, cùng với cái nhục của Bí thư thứ nhứt Vũ Mộc Anh của Tòa Đại sứ Cộng sản Việt Nam tại Nam Phi bị bắt quả tang đang mua sừng tê giác [loại hàng quốc cấm bị bọn buôn lậu lén lút mua bán] từ người lạ, ngay trước cổng Sứ quán Việt Nam, tại thủ đô Pretoria bị chiếu trên truyền hình, cũng như loan tải trên báo chí, của Nam Phi, bị triệu về nước ngày 19-11-2008, cộng với cái NHỤC mới đây là cho công ty dầu khí quốc doanh PetroVietnam rao bán 49% nhà máy lọc dầu đầu tiên của Việt Nam tại Dung Quất cho nước ngoài.
Đây là cái nhà máy được Cộng sản Việt Nam kiêu ngạo coi là một kỳ công của chúng, khi bắt đầu chuẩn bị dự án, hồi giữa thập niên 1995, bất kể mọi sự can gián của nhiều chuyên viên biết việc vì sự bất lợi của địa điểm so với nhiều nơi khác thuận lợi hơn, với ngân khoản đầu tư dự trù chỉ khoảng $1.2 tỉ USD; nhưng các trì hoãn vì nhiều đối tác ngoại quốc bỏ chạy đã đẩy tốn phí lên thành khoảng $2.5 tỉ USD, cho dầu tới nay con số thật sự là bao nhiêu đã không được bất cứ ai tiết lộ. Đó là chưa kể tới quá nhiều tai tiếng từ tổ chức đấu thầu trái nguyên tắc để ăn tiền hối lộ đến những vụ xà xẻo, móc ngoặc trong nội bộ PetroVietnam dẫn đến nhiều chức sắc cầm đầu hoặc mất chức hoặc vào tù.
Trong khi đó, ở hải ngoại, cũng có bọn cán bộ cộng sản trà trộn trong hàng ngũ quốc gia, bọn tay sai cộng sản, và bọn ăn theo, nói là không biết nhục, nhưng thực tế đã phải nhiều lần nhục nhã trực diện sự nguyền rủa của cộng đồng như trường hợp của bọn người làm báo cho Cộng sản Việt Nam có diễn đàn quậy phá người quốc gia, như người nữ nghị viên phản bội, láo lường, trây trúa, hỗn xược, chờ bị bãi nhiệm Madison Nguyễn của thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ... mà lịch sử Mỹ-Việt, ít nhứt cũng của địa phương, sẽ ghi thành vết nhơ là kẻ đã âm mưu vùi dập dân chủ giữa lòng Dân chủ Pháp trị của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.
Cái nhục bán nước cho Tàu
Nhưng, nhìn chung, tất cả chắc chắn không có cái nhục nào bằng cái NHỤC bán nước cho Tàu của Nguyễn Tấn Dũng và toàn bộ lãnh đạo Đảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, khi kết thúc việc dâng đất cho Trung quốc trong cái gọi là “Hoàn tất việc ‘cắm mốc biên giới’ trước ngày cuối năm 2008” vì bị Cộng sản Trung quốc hối quá.
Câu hỏi được đặt ra là: “Tại sao Cộng sản Trung Quốc thúc đẩy Cộng sản Việt Nam phải hoàn tất việc ‘cắm mốc biên giới’ trước ngày cuối cùng năm 2008 mà không phải là thời gian sau đó, vì phải đợi hoàn tất các cuộc thương thảo có rất nhiều chi tiết cần rất nhiều thời gian, mà kinh nghiệm của nhiều quốc gia trên thế giới thời gian này đòi hỏi nhiều chục năm, có khi hàng thế kỷ vẫn chưa xong?” và: “Tại sao Cộng sản Việt Nam cũng muốn làm cho xong việc cắm mốc trước khi năm 2009 bắt đầu theo yêu cầu của Trung Quốc như một thứ tuân lịnh không cần thắt mắt?”
Nhớ lại, trong kỳ Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam vừa mấy năm trước, nhiều người đã ngạc nhiên không rõ tại sao Hồ Cẩm Đào lại trực tiếp chỉ đạo Cộng sản Việt Nam phải cho Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng, khi dư luận phần lớn cho là Nguyễn Tấn Dũng là con gà của Mỹ. Câu hỏi được trả lời theo thời gian mà sự chạy theo Mỹ của Nguyễn Tấn Dũng chỉ là mặc áo USA nhưng lòng dạ thì cứ y theo lịnh của Trung quốc mà làm ; đặc biệt thấy rõ nhứt trong vụ đàn áp sinh viên học sinh biểu tình chống Trung quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa & Trường Sa, chống những vi phạm nhân quyền thô bạo của Thế vận hội Bắc Kinh 2008; và bây giờ thì... rằng.. thì... là... hết chối.
Trước hạn kỳ cắm móc biên giới Việt-Hoa cuối năm 2008, theo đòi hỏi của Trung quốc, trước áp lực của Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc Vương Gia Thụy đích thân bay sang Hà Nội trong ngày cuối năm, và trước mặt Thứ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc Vũ Đại Vỹ, ngày 29-12-2008, Nguyễn Tấn Dũng đã ra lịnh cho phái đoàn Cộng sản Việt Nam trách nhiệm việc cắm móc biên giới phải “tích cực đẩy mạnh tiến độ để kết thúc phần việc còn lại trong tiến trình phân biên giới và cắm mốc” để nó được kết thúc trước ngày hết năm 2008, để hai bên Cộng sản Trung quốc và Cộng sản Việt Nam cùng ra thông báo chung nói rằng “đã hoàn tất quá trình phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền trong năm 2008 như hạn định”, mà không có hẳn một Nghị Định Thư.
Chuyện xảy ra rất giống với chuyện Thủ tướng Chu Ân Lai của Cộng sản Trung quốc hơn nửa thế kỷ trước đã ra lịnh cho Thủ tướng Cộng sản Việt Nam Phạm Văn Đồng ký lá thư ngày 14-9-1958 nói rằng “Thủ tướng chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ‘tán thành bản tuyên bố về hải phận’ của Trung Quốc ra trước đó mười ngày”; để sau đó, và cho mãi tới bây giờ, Trung quốc cứ lấy đó mà nói rằng Hoàng Sa & Trường Sa là của Trung quốc vì nó nằm trong cái gọi là hải phận của Trung quốc theo cái bản “tuyên bố về hải phận” của Trung quốc được “Thủ tướng chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tán thành”.
Nói nó giống là vì từ sau ngày cuối cùng của năm 2008, hay đúng hơn sau ngày 2-1-2009, tức ngày hai bên Cộng sản Trung quốc và Cộng sản Việt Nam cùng ra thông báo chung nói rằng “đã hoàn tất quá trình phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền trong năm 2008 như hạn định”, để từ đó về sau Trung quốc sẽ lấy đó mà nói rằng những phần lãnh thổ bên kia các cột móc là của Trung quốc, tức Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã nhìn nhận nó như vậy rồi qua cái bản “Thông Báo Chung” đó.
Vấn đề được đặt ra là tại sao hai bên cùng nhứt định cái thời hạn cuối năm 2008, mà không phải đợi cho mọi chuyện rõ ràng trên đất và trên giấy tờ. Câu hỏi được trả lời ngay là vì Trung quốc rất sợ Cộng sản Việt Nam sẽ bị “Diễn Biến Hòa Bình” làm cho chuyển hóa, sợ nỗ lực Dân Chủ Hóa Việt Nam thành tựu, sợ Nguyễn Tấn Dũng bị loại ra khỏi guồng máy Chánh quyền thì làm sao nuốt trôi phần đất của Việt Nam mà chúng rất muốn nuốt. Còn Nguyễn Tấn Dũng không chịu nghe theo cái thời hạn gấp rút đó thì Dũng chắc chắn sẽ bị cho rời khỏi chiếc ghế quyền lực chưa ai biết là thiệt hại sẽ đến mức tệ hại nào.
Vấn đề còn lại là “Quốc Phá Sơn Hà Tại”. Niềm VINH của người Quốc gia Việt Nam và nỗi NHỤC của Cộng sản Việt Nam chắc chắn sẽ là lời giải trước hết cho công cuộc Dân Chủ Hóa Việt Nam và kế tiếp là phục hồi hoàn mãn lãnh thổ và lãnh hãi, cho dầu thời gian của lịch sử có ngắn hay dài.